Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng anh buông Dịch Nhữ ra, cô thở hồng hộc, quỳ xuống đất ho khan. Tiếng ho sặc vang lên rất rõ trong cả phòng.

“Nhưng đó chỉ là anh giả sử… còn những chuyện anh làm với em thì đều là thật.” Dịch Nhữ nuốt nước bọt, cô cảm thấy Hạ Cảnh Chiêu của bây giờ rất đáng sợ.

Sau khi tạm thời bình tĩnh lại, cô nhanh nhẹn lùi về sau, khẽ giải thích, “Em không cần ai… không cần nữa… em không thích ai, cũng không cần từ an toàn, anh tha cho em đi Hạ Cảnh Chiêu…”

Có tiếng xiềng xích va chạm.

Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau cách đó không xa.

“Mỗi lần anh nghĩ tới những chuyện mà đám người đó có thể làm với em…”

Cánh cửa trước mặt Dịch Nhữ bị đóng lại, cô đập cửa không ngừng, nghe giọng điệu của Hạ Cảnh Chiêu có vẻ lạ lùng, toát ra sự điên cuồng giấu sau vẻ bình tĩnh.

Dịch Nhữ vừa nghe được là thần kinh vô thức căng thẳng.

“Anh muốn làm từng chuyện một như thế với em.”

Anh chỉ cần cất vài bước là đã đuổi kịp Dịch Nhữ đi đứng không tiện, giẫm lên sợi xích nối với cổ Dịch Nhữ, cúi người nói:

“Em chính là dục vọng của anh, tại sao anh phải tha cho em chứ?”

Vòng cổ bị túm lấy, Dịch Nhữ bị ép ngẩng đầu lên nghe thấy tiếng nói u ám của Hạ Cảnh Chiêu, “Rồi em sẽ biết là em có cần anh hay không.”

Có tiếng đóng cửa vang lên, sau khi Hạ Cảnh Chiêu nói xong, anh bỏ đi, anh bỏ Dịch Nhữ mặc quần áo xinh đẹp ở trong phòng, giống như một con búp bê xinh đẹp được chỉnh trang nhưng lại không dùng đến,bị ném lại chỗ cũ trong sự khinh thường. Dịch Nhữ ngồi thừ người tại chỗ trong chốc lát.

Cô cứ tưởng rằng Hạ Cảnh Chiêu lại đi lấy vài thứ quái dị lạ lùng tra tấn mình, rồi anh sẽ quay lại nhanh thôi, nhưng sau một lúc lâu mà anh vẫn chưa quay lại.

Cho tới khi Dịch Nhữ mệt mỏi ngủ một giấc rồi tỉnh, Hạ Cảnh Chiêu cũng chưa xuất hiện.

Cô lập tức nhận ra Hạ Cảnh Chiêu lại bắt đầu dùng chiến thuật tâm lý.

Ví dụ như tầng hầm lúc trước ngăn cách cả một bức tường, tư thế cố định khiến cô xấu hổ, trong lúc sợ hãi, chẳng biết là khi nào Hạ Cảnh Chiêu sẽ đến, vừa sợ vừa mong chờ.

Dịch Nhữ cười nhạt.

Khi đó nỗi sợ hãi lớn nhất của cô đến từ bóng tối bất ngờ, nhưng bây giờ thì so? Cô là một người mù ở trong bóng tối suốt 24 giờ, đã quen với bóng tối từ lâu.

Cô cũng không quan tâm khi nào anh sẽ tới.

Anh tới đây làm gì? Đơn giản là chịch cô, huấn luyện cho cô.

Chẳng biết là đã qua bao lâu, sau khi nhận ra không thể mở được Trương Văn, Dịch Nhữ buồn chán ngủ thiếp đi, sau khi cô tỉnh lại, Hạ Cảnh Chiêu vẫn không tới, Dịch Nhữ không có khái niệm về thời gian, cô hơi đói, muốn đi WC.

Cô cố sức đứng dậy thử tới phòng vệ sinh, nhưng vết thương ở cổ chân vẫn không hoàn toàn khép lại, mỗi lần đi từng bước sẽ có cảm giác đau đớn.

Dịch Nhữ bất đắc dĩ đành phải quỳ xuống thảm, mò mẫm di chuyển về phía WC. Cuối cùng cô chạm được sàn nhà lạnh lẽo chứ không phải là tấm thảm mềm mại, Dịch Nhữ bò vào WC.

Chỉ là cái đuôi và quần áo lẫn bờm tai trên đầu vẫn còn đó, Dịch Nhữ nhớ tới lời cảnh cáo của Hạ Cảnh Chiêu – không có sự cho phép của anh, cô không được phép cởi bất cứ thứ gì anh mặc trên người cô.

Dịch Nhữ dừng lại, sau đó cô cúi người giơ tay sờ lên khe mông, cắn răng lấy cái đuôi ra. Một tiếng bịch vang lên, đuôi bị ném vào thùng rác bên cạnh bồn cầu.

Dịch Nhữ đói, cho tới khi cô thấy đói bụng thật rõ ràng, Hạ Cảnh Chiêu vẫn không đến, cuối cùng khi Dịch Nhữ đói quá mà ngất, Hạ Cảnh Chiêu mới tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận