Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải, tôi đang nói, ánh mắt gần đây nó nhìn tôi không quá thích hợp.”

Đương nhiên cũng không phải không có cái khả năng này, cô vẫn luôn hoài nghi, thông thường trực giác của cô rất chuẩn.

“Không thích hợp như thế nào?”

“Không giống như với loại ánh mắt sùng bái chị gái , giống như hắn xem tôi trở thành con mồi của hắn.”

Tiểu Ải Đầu vẫn luôn nói —không không không—, lắc đầu, “Tôi cảm thấy cô là đang lo lắng qua rồi, đứa trẻ kia vẫn luôn rất nghe lời cô, khả năng là do tuổi dậy thì, rốt cuộc hắn vẫn luôn cùng bọn nhỏ nhân loại tiếp xúc, mới nhìn cô với ánh mắt làm cô hiểu lầm.”

Khuynh Thành không biết nên như thế nào nói với hắn, nhưng nhất định không phải bởi vì nguyên nhân này.

Tiểu Ải Đầu lại hỏi cô, “Ma nữ tiểu thư có biết Sáp bà bà ở đâu hay không a?”

“Biết a, khoảng thời gian trước vào ngày mưa to, ngày đó tôi muốn đi mộ địa, bà ấy còn tới tìm tôi nói chuyện phiếm, a bà làm sao vậy?”

Hắn kỳ quái hừ một tiếng, “Ngày mưa to? Hai ngày nay tôi không có nhìn thấy Sáp bà bà, lúc trước còn đặt hoa cúc đâu, tôi đưa qua cho bà ấy,nhưng không có ở nhà.”

“Có thể là cô có việc ra cửa đi.”

Hai người chính trò chuyện một lúc lâu, đến lúc Khôi Minh trở lại, đẩy cửa sắt ra đi vào, Tiểu Ải Đầu hướng hắn chào hỏi.

“Tiểu Minh hôm nay trở về sớm a.”

Hắn cũng đang cười, trên tay cầm theo bao nilon màu đen “Hôm nay chỉ có một tiết, tôi mua thuốc trị cảm cho chị .”

Khuynh Thành nhíu mày, “Sao lại mua nữa? Cái em mua lúc trước chị còn chưa uống.”

“Cho nên cái mũi của chị mới luôn nghẹn khụt khịt như vậy, chị chờ một lát, em pha sẵn cho chị uống.”

Hắn đi vào nhà, Tiểu Ải Đầu nhảy xuống ghế dựa cười nói, “Nhìn xem, là một đứa bé ngoàn, đừng nghĩ hắn hư như vậy, tôi đi trước, cô uống thuốc trị bệnh cho tốt, hôm nào tôi lại qua đây.”

Khôi Minh ở phòng bếp pha trà nóng, lấy ra thuốc trị cảm mạo, nghe được tiếng bước chân cô đi tới , cũng không ngẩng đầu lên , chỉ dò hỏi một câu.

“Chị nới với ông ấy là tôi nói bậy sao?”

“Cái gì?” Khuynh Thành cầm lấy áo choàng lông tơ màu trắng ở trên sô pha mặc lên vai, đem làn da lộ ra che lại.

“Tôi nghe thấy.” Hắn ngẩng đầu nhìn cô cười, “Chị cùng Tiểu Ải Đầu càu nhàu, nói chuyện của tôi, tôi đứng ở cửa hoa viên , toàn bộ đều nghe được.”

Hắn căn bản là không giống đang cười, bên trong tươi cười này phảng phất như có vạn thanh đao , Khuynh Thành nhăn mi, sắc mặt nghiêm túc, “Vậy thì sao.”

“Không sao cả, chỉ là khiến tôi có chút tức giạn cùng khổ sở mà thôi.”

Nước trong ấm trà đã được nấu sôi, hắn cầm quai bình, đem nước ấm nóng bỏng đỏ vào bên trong lý sứ màu trắng, hạt nhỏ li ti bên trong dần dần hòa tan, biến thành nước thuốc màu nâu thẫm .

Quấy đều, cầm chén trà đi đến cạnh cô.

“Chị uống đi.”

Khuynh Thành không nhận, Khôi Minh thổi thổi khói trắng nóng hầm hập .

“Nếu chị không muốn tự mình uống, tôi có thể đích thân đút cho chị uống, chỉ là có thể làm đau mặt chị mà thôi.”

Ánh mắt cô âm trầm tiếp nhận nó, thổi tan nhiệt khí, ngẩng đầu lên đem thuốc uống sạch, hương vị ngọt ngào , cũng không khó uống, là loại ngọt ngào mà cô khó tưởng tượng được sẽ có trong thuốc mà cô từng cho là rất đắng.

Khôi Minh híp mắt cười rộ lên, nói một câu chưa hàm nghĩa không rõ.

“Thật ngoan.”

Chỉ là uống thuốc cảm mà thôi, nhưng cô dần chìm vào hôn mê đến bây giờ vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu , ngất xỉu nằm trên giường, cánh tay lạnh lẽo, thứ gì, làm cô không thể động đậy.

Khuynh Thành trong lúc ngủ mơ phá lệ không an ổn, thậm chí cảm nhận được một cổ buồn nôn mãnh liệt , đột nhiên mở hai mắt, trước mắt cô là trần nhà phòng ngủ , chờ cô chuẩn bị muốn nhúc nhích, mới phát hiện có chút không đúng, chính là cánh tay mình đã bị trói lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận