Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khôi Minh học xong đang trên đường trở về, trùng hợp nghe được tin tức này truyền khắp trấn nhỏ .

Hai lão nhân mất tích , một người khẳng định là bị hắn giết, một người khác, chạy .

Hắn kéo thấp mũ, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh thường.

Có thể chạy đến khi nào, một trường sinh giả đã hơn 300 tuổi, bắt được nhất định phải tra tấn chết hắn.

Hai cảnh sát vốn chỉ lướt qua hắn, sau đó lại gọi hắn lại , Khôi Minh không vui nhíu mi, lại thực mau bình tĩnh lại, quay đầu nhìn bọn họ.

Cảnh sát có chút kinh ngạc, “Là sinh viên sao, ở trấn nhỏ này rất hiếm thấy đấy, là vừa tan học về nhà sao?”

“Đúng vậy.” Hắn lộ ra ý cười nhợt nhạt, đem mũ áo hoodie màu trắng tháo xuống,những tia nắng buổi len lỏi qua từng khe hở của lá cây, đem làn da trắng nõn của hắn chiếu sáng lên càng thêm tái nhợt, bộ dáng có chút bệnh tật này cũng làm cho bọn họ có chút giật mình.

Hai cảnh sát lấy giấy bút ra dò hỏi hắn, có gặp qua bóng dáng hai lão nhân kia hay không.

Hắn lắc đầu, đơn giản trả lời không có.

Nhân loại làm sao có thể biết đến trường sinh giả, chẳng qua là đem bọn họ trở thành lão nhân bình thường mà thôi.

“A, vậy gần đây có nhìn thấy ở những vùng phụ cận có một ít người tương đối kỳ quái hay không.”

Mới vừa hỏi xong, bọn họ liền nhìn thiếu niên có màu da tái nhợt trước mặt này , ngũ quan góc cạnh rõ ràng như người phương Tây, khuôn mặt tuấn tú nhưng lại mang theo tối tăm , khí chất làm người nhìn có chút sợ hãi.

Đây mới là người kỳ quái đi.

“Không có.” Hắn nói.

Cảnh sát tò mò hỏi, “Nhà cậu ở đâu?”

Ngón tay hắn chỉ về một hướng, “Bên kia, trang viên hoa hồng .”

Trong thị trấn đều biết có một hộ thường gieo trồng hoa hồng, thì ra là nơi đó.

“Nga nga, nơi đó rất đẹp, hẳn là chưa từng thấy qua cái người kỳ quái gì ha.”

Khôi Minh cười cười, “Đúng vậy .”

Lâu lắm mới gặp một người có diện mạo trẻ tuổi trong trấn, làm hai người cảnh sát lôi kéo hắn hỏi không ít chuyện, hỏi thăm hắn đi học ở đâu.

Khuynh Thành vặn vẹo dây xích trên cánh tay, lôi kéo đến mức cánh tay đau đớn, thống khổ khó nhịn không dám lại giãy giụa.

Cửa lớn dưới lầu mở ra, truyền đến tiếng bước chân đi lên cầu thang.

Cái người ma quỷ kia lại về rồi.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, tần suất thực nhanh, nhưng đạp lên trên mặt đất thanh âm lại nhẹ.

Mặt cô lộ vẻ kinh ngạc, đây không phải là tiếng bước chân của Tiểu Minh.

Cửa phòng ngủ mở ra, Khuynh Thành nắm chặt chăn, khiếp đảm nhìn lại, ở cửa thế mà lại là Tiểu Ải Đầu, trên lưng cõng súng săn thật dài.

“Ma nữ tiểu thư!” Dáng vẻ hắn hoảng sợ nhìn căn phòng trước mặt , bốn phía dán đầy phù chú, trên cổ tay cô còn bị trói xích sắt, vội vàng đi qua , mở ra bao công cụ trên eo , lấy dây thép bên trong ra , cởi bỏ dây xích cho cô .

“Sao ngươi lại ở chỗ này?” Khuynh Thành vội vàng thúc giục, “Không được, ngươi đi mau, Tiểu Minh muốn giết ngươi! Chạy càng xa càng tốt, ngàn vạn lần không cần trở về!”

Hắn sốt ruột chảy mồ hôi đầy đầu, thanh âm già nua khàn khàn, “Ta biết tiểu tử kia có cái tâm tư gì , cô yên tâm, ta có mang súng, hôm nay sẽ mang cô đi, hắn thật sư là một bạch nhãn lang! Thế nhưng ngay cả cô cũng không buông tha, thật đáng chết!”

Quỷ hút máu chính là quỷ hút máu, trách không được trong sách cổ của nhân loại cùng trường sinh giả đều chán ghét bọn họ như vậy , bản tính thấp kém từ trong xương cốt không thay đổi được !

Mở ra xích sắt, hắn nói, “Cô mau thu thập một chút, ta đi xuống giúp cô đem phù chú cởi bỏ!”

Tiểu Ải Đầu nắm lấy súng săn, còng lưng đăng đăng chạy đi ra, Khuynh Thành lấy quần áo trên ghế quý phi , mắt nhìn thời gian đồng hồ trên tường, không nhiều lắm, cái ma quỷ kia đã sắp trở lại.

Áo ngoài thật dài cũng không che đậy được thân mình đầy thương tích dấu vết của cô, trên cổ có dấu cắn, trên đùi cùng cánh tay bị dây xích cọ xát, trên mặt không chút huyết sắc, Khôi Minh hạn chế cho cô ăn để cô không có sức, hắn lại hút máu cô càng ngày càng nhiều, làm cô chỉ đi vài bước đã bắt đầu thở dốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận