Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị vậy mà..…”

Hắn không phải là bị người kia mang đi sao, vì sao lại xuất hiện ở chỗ này!

“A, tôi nói từ rất ra đã ngửi được mùi máu của chị, thì ra là như thế này.” Hắn nhặt váy trên mặt đất lên , sắc mặt dường như đã chịu đựng tới cực hạn, đi nhanh về phía cô, nắm tóc đẹp ướt át kéo lên trên.

“A…”

Khuynh Thành đỡ thành bồn tắm bên cạnh, bàn tay to bóp lấy ngực cô, đau đớn làn nước mắt chảy ra hòa tan trong nước.

Khôi Minh dùng sức lại dùng lực bóp, cắn răng mở miệng, “Chị muốn chết sao? Dám cầm dao tử đâm vào trái tim mình có phải không? Ma nữ tự sát không được, chị chẳng lẽ không biết sao! Chịu đựng không nổi dạy dỗ của tôi muốn tự sát giải thoát? Đâu ra chuyện tốt như vậy!”

Cô bắt lấy tay hắn, không ngừng dồn dập thở dốc, “Đừng véo tôi… Cút ngay, cút ngay!”

Tay đánh vào mặt nước trong bồn tắm, bọt nước bắn tung tóe ở trên mặt cùng trong ánh mắt hắn , tràn ngập hương vị thơm ngọt của mùi máu.

Thấy hai mắt hắn nhắm lại, Khuynh Thành đứng dậy dùng sức đẩy hắn, phòng tắm bóng loáng, sức lực cô không nhỏ, Khôi Minh đột nhiên không kịp phòng ngừa mà lảo đảo về phía sau, đỡ lấy vách tường, thân mình Khuynh Thành trần trụi ướt át, bước ra bồn tắm ra chạy ra bên ngoài .

“Chạy? Ai cho phép chị chạy!”

Khôi Minh rống giận bắt lấy cánh tay cô , chai lọ vại bình sau lưng hắn đột nhiên bay về phía hắn, không ngừng nện ở trên người hắn.

Phù chú ngoài cửa đã bị gở bỏ.

Sắc mặt Khôi Minh trong nháy mắt liền thay đổi, không chút do dự bóp chặt cổ cô ấn trên mặt đất , hai mắt đỏ hồng trừng mắt nhìn cô.

“Ai cho chị cởi bỏ phù chú! Là ai lấy xuống!”

Khuynh Thành hít thở không thông trừng lớn hai mắt, giương miệng thở dốc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dụng cụ cắt gọt trong phòng bếp , hắn lại đoán trước được động tác tiếp theo của cô , một bàn tay ấn mí mắt cô ấn vào bên trong muốn moi mắt cô ra.

“A!” thanh âm bén nhọn hát ra tiếng kêu thảm thiết.

“Tôi hỏi chị là ai cởi bỏ phù chú! Không nói tôi moi mắt chị ra!”

“Tôi không biết, tôi không biết a!”

Hắn cắn răng không ngừng đem tay ấn vào trong đôi mắt cô, đầu ngón tay ướt át, cô khóc ra , không ngừng thảm thống hướng về phía hắn xin tha.

Phù chú thật sự đã giải , cô hẳn là sẽ trốn đi trước mới đúng, lại có lẽ là cô thật sự không biết.

Khôi Minh nghĩ, đã bình tĩnh không ít, ngón tay chậm rãi buông ra, mắt đã hoàn toàn đỏ lên, tơ máu che kín tròng mắt, không ngừng trào ra nước mắt, nhắm mắt lại không dám nhìn hắn.

“Nhưng vừa rồi chị đích xác là muốn chạy trốn đúng không?”

Hắn dù sao cũng phải tìm được một lý do trừng phạt cô.

Khuynh Thành run run bắt lấy khe hở giữa những tấm ván gỗ trên mặt sàn, chóp mũi hồng nộn không ngừng co rút lại, hút cái mũi.

“Chúng ta… Hoà bình một chút không được sao? Vì sao lại muốn đối xử với tôi như vậy, vì sao.”

“Hoà bình?” Hắn cười cực kỳ cuồng vọng , “Chúng ta hiện tại rất hoà bình a! Chị là nô, tôi là chủ, chỉ cần chị nghe lời, chúng ta vĩnh viễn sẽ hoà bình như vậy.”

“Nhưng chị vừa mới làm tôi rất thất vọng , thế nhưng dám đẩy tôi ra muốn chạy trốn, thân thể trần trụi dâm đãng này, chị muốn chạy ra ngoài cho ai xem? Ngẫm lại thôi cũng muốn tức điên rồi.”

Hắn liếm láp răng nanh bén nhọn, quỳ một gối ở trước mặt cô , bàn tay to vuốt ve eo cô , càng ngày càng đi xuống, từ đùi đến mắt cá chân, nhắc lên cẳng chân uốn lượn, mắt cá chân trắng nõn bị hắn nắm chặt, đặt ở bên miệng hôn.

Khuynh Thành đột nhiên có dự cảm không tốt, chống nửa người ngồi dậy, muốn giãy giụa chân khỏi tay hắn, nhưng lại bị hắn nắm chặt hơn, ánh mắt đỏ rực giống như hoa hồng , mang theo khát vọng , hôn xuống.

“Chân mà cũng xinh đẹp như vậy.”

“Không…”

Cô sợ hãi nhìn những cái bình phía sau người hắn, muốn bọn chúng bay đến mà đập mạnh lên người hắn, Khôi Minh nhếch khóe miệng chứa ý cười,nhưng nụ cười này nhìn kỹ sẽ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận