Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đây là nơi nào!”

“Trên đường về nhà .”

Hắn kéo bức màn ra, bên ngoài cây cối bốn phía , sắc trời đen nhánh xung quanh đều là rừng cây, nhìn không tới một tia ánh sáng nơi xa.

“Khuynh Thành đâu, Khuynh Thành đâu!” Hắn hoảng loạn mang theo phẫn nộ gào lên.

Tay nam nhân cầm mũ, hai chân bắt chéo, rũ mắt nhắm lại, dang vẻ bình tĩnh, “Không phải đã nói với cậu rồi sao? Cô ta đã đem cậu bán cho tôi rồi, tiền mấy năm nay nuôi nấng cậu, tôi đã trả toàn bộ cho cô ta, tiếp theo chỉ cần đi theo tôi là được rồi.”

“Tôi muốn xuống xe, dừng xe!” Rống giận mở mành thùng xe ra , nam nhân nhanh chóng cầm lấy cổ tay của hắn, thanh âm âm lãnh .

“Cậu tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời, cậu không hiểu cái gì, tôi đều có thể dạy cậu, chuyện kế thừa tộc quỷ hút máu này không đơn giản như vậy, cậu muốn biết cái gì?”

Khôi Minh nộ khí ngút trời ném tay hắn ra, chán ghét không thôi, “Cút! Cái gì tôi cũng không muốn biết, tôi cũng không kế thừa tộc quỷ hút máu gì đó trong miệng anh, tôi muốn Khuynh Thành, tôi phải đi về, để tôi về!”

Nam nhân có chút bất mãn đè mà nhíu mày, “Năm đó chúng tôi hao hết tâm tư mà bảo vệ cậu đào tẩu, cũng không phải để hiện tại cậu quay lại cắn ngược chúng tôi một ngụm, trong cơ thể chảy dòng máu thuần tịnh quỷ hút máu, là người có tư cách kế thừa nhất .”

“Tôi nói anh cút!” Khôi Minh rống giận đến cổ cũng đỏ lên, ném tay hắn ra, lôi kéo mành trực tiếp nhảy xuống.

Nam nhân đè thấp trầm thanh âm, “Không biết lượng sức.”

Năm ngón tay thon dài tay ấn lên vách tường trên thùng xe , kia con ngựa đột nhiên dừng lại, cổ dây cương buộc chặt, móng trước ở không trung —phịch phịch– hai lần, đột nhiên chuyển hướng nhanh đuổi theo Khôi Minh .

Tiếng vó ngựa phía sau càng lúc càng nhanh, Khôi Minh không ngừng quay đầu nhìn lại, tốc độ hiển nhiên là cố hết sức, cắn răng liều mạng chạy về phía trước , nhưng hắn thậm chí không biết đây là nơi nào, lại có thể chạy đến khi nào, không biết hắn đã hôn mê bao lâu mới bị đưa đến cái nơi này.

Chạy thoát hiển nhiên là không có khả năng, hắn quay đầu nhìn con ngựa kia, hiện lên tươi cười âm hiểm .

Ở khúc quanh của con đường, thùng xe đong đưa đến lợi hại, nam nhân bên trong lại vẫn giữ vẻ mặt đoan chính mà ngồi, phảng phất như không có cảm nhận được sự xốc nảy này, đã nhận ra động tĩnh bên ngoài , tốc độ, gió thôi qua càng mạnh xốc lên mành trước mặt.

Nhìn hắn đột nhiên nhảy dựng lên, bắt lấy dây cương lưng ngựa , xoay người nhảy ngồi ở trên lưng ngựa, quay đầu nhìn người trong xe, nam nhân ngược lại là đang nhìn hắn cười.

“Cậu sẽ không cho rằng, ncậu có thể điều khiển con ngựa này chứ?”

Gió cuồng liệt thổi loạn đầu tóc hai người , trên người Khôi Minh chỉ mặc một cái áo tay ngắn màu trắng đơn giản, bị gió thổi không ngừng phiêu bồng, hắn lộ ra răng nanh bén nhọn.

“Đồ vật không điều khiển được, thì cũng có thể giải quyết nó.”

Nói, cúi người ghé vào trên lưng ngựa, thế nhưng trực tiếp cắn xuống, nam nhân hiển nhiên không dự đoán được động tác này hắn , trong mắt dâng lên một tia kinh ngạc cùng kinh hoảng.

Hắn còn chưa kịp nhìn hết một loạt động tác của Khôi Minh,thì con ngựa kia giống như phát điên , tốc độ chạy vội,ma xát móng trước, phát ra tiếng kêu của sức vật.

Thùng xe đột nhiên đong đưa, làm hắn vốn dĩ đang nắm chặt bệ cửa thì vó đã ngựa mất khống chế, hướng tới đường rừng hai bên mà chạy , con ngựa gầy thì có thể đi qua, nhưng thùng xe to rộng phía sau, một khi va chạm với rừng cây, sẽ bị đâm cho đập nát.

Thấy sắp bị đụng, hắn không có bất luận do dự cắt đứt dây cương, nhưng điều này cố tình lại đang thuận theo tâm ý của Khôi Minh .

Mục đích của hắn đạt thành, đem vị máu tươi tanh hôi trong miệng phun ra, quay đầu lau máu ở khóe miệng, khiêu khích mà nhìn nam nhân cách này thùng xe càng ngày càng xa , giữ chặt dây cương vung lên, vó ngựa càng chạy càng nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận