Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không ngừng nuốt vào nước mắt khuất nhục chảy vào trong miệng, miệng vết thương khóe miệng căng nứt còn chưa lành, lại một lần nữa bị căng ra, thẳng đến khi cắm nhập vào yết hầu cô, làm cô hít thở không thông nghẹn ngào.

Đẩy đầu gối hắn , rốt cuộc chịu không nổi, khuất nhục này đến khi nào mới có thể kết thúc, dựa vào cái gì, mà hắn muốn cô ở dưới thân hắn thừa nhận nhục nhã.

Không biết lấy dũng khí đâu ra, hàm răng thế nhưng cắn xuống dương vật của hắn.

“Tê a!” Hắn đau đớn phát ra tiếng thét chói tai, trực tiếp rút ra, bạo nộ mà cọ cọ , khống chế dục làm hắn điên cuồng, một cái tát đánh lên trên mặt cô.

“Chị dám cắn tôi!”

Nửa khuôn mặt nóng rát đau đớn, cô bị tát ngã xuống đất, che lại mặt khó có thể tin, nước mắt nháy mắt liền chảy ra, như hồng thủy rơi xuống.

Cô chưa từng bị tát qua, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên.

“A…”

Tóc dài bị hắn kéo lên, trước mắt xuất hiện gương mặt phẫn nộ đến mức tận cùng của hắn, bóp chặt cổ non mịn hướng trên bàn trà mà ấn lên, đầu bị đạp thật mạnh lên bàn trà bằng gỗ cổ xưa, trên màu da tái nhợt , có thể thấy rất rõ ràng nửa trên mặt sưng đỏ.

“Chị thực thiếu dạy dỗ a! Tôi xem chị là cảm thấy sống quá lâu rồi, quên cái gì là sợ hãi, nếu không hiểu, tôi liền một lần nữa dạy chị, hôm nay phải dạy dỗ thật tốt cái miệng của chị, liếm không tốt liền bị đánh một cái tát, liếm cho tôi!”

Dương vật còn mơ hồ phiếm đau n, nhưng hắn không rảnh lo loại thống khổ này, vì dạy dỗ cô, hắn cái gì cũng đều làm được!

Lại một lần nữa nhét vào , lần này cô không kịp mở miệng, hàm răng trực tiếp cọ qua thân gậy tràn đầy gân xanh .

Bang!

“Còn dám cắn!”

Một cái tát, không kịp làm cô phản ứng, một nửa trên mặt đau đớn không thôi.

Cảm thấy thẹn, phẫn nộ, tuyệt vọng…

Bình hoa trên bàn trà rung động bay lên không trung, Khôi Minh cầm lấy roi một bên hướng đến trước ngực cô quất lên , đem toàn bộ ma lực nén uống, bình hoa nện thật mạnh trở về bàn trà, quay cuồng lăn xuống đất.

“Liếm!”

Dương vật dữ tợn lại một lần đặt trước mặt cô, bóp chặt gương mặt sưng đỏ ép cô mở miệng, lúc này đây, hắn thật sự đã nhìn được sự nghiêm túc của cô, nỗ lực há to miệng sợ cắn phải.

Hốc mắt Khôi Minh đỏ lên, nhìn như giận như cười, răng nanh càng ngày càng bén nhọn, kiêu ngạo mà lộ ra, muốn nhắm ngay mặt cô mà cắn xuống.

“Lúc này mới nghe lời a, sớm làm như vậy không phải là đã không có việc gì rồi sao! Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, xứng đáng bị tôi đánh .”

Nước mắt lần lượt xẹt qua hốc mắt, quy đầu cắm ở trong cổ họng làm cô nhịn không được phát ra thanh âm nôn mửa, Khuynh Thành giơ tay đẩy ngực hắn, ngô ngô kêu lên.

Khôi Minh đem đồ vật rút ra từ miệng cô, –bang– một cái tát lại lần nữa rơi xuông đánh cô ngã nhồi trên mặt, tiếng hô đinh tai nhức óc.

“Ai cho chị phun! Liếm, dùng yết hầu ăn, không cho phép nhổ ra!”

“Đủ rồi… Đủ rồi a, ô, ô Tiểu Minh!”

Gương mặt sưng đỏ nhìn thôi đã thấy ghê người, thanh âm Khuynh Thành nghẹn ngào phát ra tiếng thét chói tai tuyệt vọng, đẩy đùi hắn liều mạng muốn rời khỏi dưới háng hắn.

“Rốt cuộc đã biết sợ hãi?” Trên mặt hắn lộ ra tươi cười dữ tợn ác độc, “Vừa rồi không phải chị còn tranh luận đúng lý hợp tình sao? Thật là không biết tốt xấu , một hai phải để tôi đánh, vốn tôi đang còn muốn ôn nhu một chút .”

Cô khóc lớn đến kỳ cục, nhưng hắn từng ôn nhu qua sao, Khuynh Thành không nhấc nổi hô hấp thế nên không ngừng khụt khịt, Khôi Minh bắt lấy tóc cô, một cái tay khác cầm roi đứng dậy, chỉ vào cô.

“Quỳ tốt cho tôi! Còn nhớ rõ tôi đã dạy chị quỳ thế nào không? Sống lưng thẳng, không cho phép nhúc nhích!”

Khuôn mặt sưng đỏ đã vô cùng chật vật , hắn kéo chiếc váy đã bị đánh rách tả tơi trên người cô ra, nó đã dơ bẩn dính đầy bùn đất cùng máu, tư thế quỳ đoan chính ở dưới chân hắn bị thần phục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận