Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những viên đạn phía sau bắn tới càng dễ như trở bàn tay mà tránh né, trong mắt quỷ hút máu ,mọi vật di động nhanh chóng đều có vẻ đặc biệt cực chậm, cùng hắn chơi trò bắn súng, chính là đang tìm chết.

Khuynh Thành nhìn không được đã xảy ra cái gì, cô chỉ có thể nhắm mắt lại, gắt gao dựa vào trong ngực hắn, thân mình lung lay, bên tai vững vàng tiếng tim đập, mỗi một chút đều nhảy lên đánh vào trái tim cô.

Muốn lớn tiếng kêu cứu, nhưng môi chỉ run run, cũng không dám mở miệng nói một chữ.

Cách rừng rậm không xa có một con ngựa đang đứng, Khuynh Thành nghe hắn cúi đầu xuống, thanh âm nhẹ nhàng nói.

“Chị, trước tiên nên ngủ một giấc, tôi lập tức mang chị rời khỏi nơi này.”

Chưa kịp làm ra bất cứ phản ứng gì, sau cổ đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, hắn tự nâng tay bổ xuống, cô liền ngất đi trong lòng ngực hắn .

Trong phòng ngủ u ám, vươn tay không nhìn thấy năm ngón, căn phòng tựa như không có cửa sổ, cửa lớn đóng chặt, từ khi bị đánh bất tỉnh , về sau cô bị nhốt ở nơi này, không biết đã qua bao lâu.

Khuynh Thành sờ soạng giường dưới thân , chậm rãi hướng tới mép giường bò xuống, chân trần chạm vào mặt đất, dưới chân là thảm lông dê, cô tựa như một người mù, dùng tay không ngừng mà sờ soạng mặt đất , một đường bò đến ven tường.

Nhưng cô tìm đã lâu, căn bản cũng không thấy cửa chính cùng cửa sổ ở nơi nào, thậm chí cũng không tìm được giường vừa bước xuống, sau đó bất lực ôm lấy thân mình, cô độc cuộn tròn ở một góc, sợ hãi đem đầu vùi vào giữa hai chân.

Ma lực cũng chưa quay về, giống như một phế vật, bị hắn đùa bỡn.

Khi Khôi Minh mở cửa, liền nhìn thấy cô cuộn tròn ở một góc cách giường rất xa , ngón chân cũng bất an cuộn lên, dáng vẻ này, làm hắn không nhịn được mà phát ra tiếng cười.

“Chị sao lại biến thành dáng vẻ của sủng vật rồi?”

Hắn đem cô bế lên , đặt ở trên giường, phòng trống trải không có cửa sổ, chỉ có một cái giường màu đen lớn, phòng rất lớn, giường đặt ở chính giữa, không khác gì một lồng giam mật thất đem cô nhốt lại.

Khôi Minh vẫn mặc đồ như lúc từ nhà chạy ra, vẫn là áo ngủ màu xám, có khác chính là, bên ngoài hắn mặc thêm áo khoác màu đen .

“Đây là nơi nào.” cô khiếp đảm bắt lấy áo khoác hắn hỏi.

“Đương nhiên là cung điện tộc quỷ hút máu a.”

Khôi Minh cúi đầu chống lên cái trán của cô, thân mật ôm cô, tươi cười thực xán lạn.

“Người đàn ông kia đáp ứng tôi, chỉ cần tôi kế thừa tộc quỷ hút máu , hắn liền giúp tôi trường sinh bất lão, như vậy thì tôi có thể vĩnh viễn cùng chị ở bên nhau.”

Nhìn ánh mắt sợ hãi của Khuynh Thành cũng đủ hiểu cô đang cảm thấy thế nào.

Hắn biết tâm tình của cô, nhưng cố tình lại muốn hỏi, “Có phải chị không vui đúng không? Vĩnh viễn cùng tôi ở bên nhau, như vậy chị cũng sẽ không cô độc.”

Khuynh Thành không ngừng lắc đầu.

“Như thế nào? Chị không vui?”

cô chưa bao giờ từng có sợ hãi như vậy, “Cậu muốn làm thế nào để trường sinh bất lão…”

“Yên tâm, đương nhiên sẽ không ăn luôn trái tim chị, trên đời này còn nhiều ma nữ như vậy , tùy tiện chộp tới một người là đủ rồi.”

“Không cần! Cậu không thể như vậy, buông tha các cô ấy , đừng ăn trái tim…”

“Chẳng lẽ tôi bồi Khuynh Thành trường sinh bất lão không tốt sao?”

cô quỳ gối trên giường che ngực, thậm chí bắt lấy quần áo hắn, cầu xin hắn, “Vậy cậu ăn luôn trái tim tôi đi, tôi đem nó cho cậu, không cần giết người, tôi cầu xin cậu!”

Hắn cảm thấy buồn cười, vuốt ve tóc nhu thuận của cô, nhưng ngữ khí lại trầm xuống .

“Chị thân là ma nữ, hẳn là cũng biết những đồng loại khác ở nơi nào đi? Chị lưu lạc nhân gian, nhưng cũng có thể trở lại thế giới ma nữ .”

“Tôi không biết… Cậu đừng hỏi tôi, tôi không biết!”

Cửa phía sau bị gõ vang.

Khôi Minh không vui nhíu mi, nhìn thoáng qua phía sau, lấy vòng cổ được đặt ở mép giường lên, cột vào trên cổ cô, một đầu khác đầu buộc trên đầu giường, kéo hai lần xác nhận đã chặt chẽ mới yên tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận