Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi rất nhanh sẽ trở về , đợi lát nữa chúng ta lại nói vấn đề này, Khuynh Thành.”

Hai chữ cuối cùng ,như là cắn răng nói ra , phá lệ nặng nề, kêu tên cô, xem như cảnh cáo.

Buông cô ra, xoay người bước nhanh đi ra ngoài.

Một người đàn ông mặc áo đen đứng ở cửa , từ mí mắt phải đến mũi,có một vết sẹo rất dài , nửa đôi mắt cũng không mở ra được, hiển nhiên đây là một người mù, cung cung kính kính gọi hắn một tiếng.

“Thiếu chủ, Vu Mã tiên sinh ở đại đường trung đẳng chờ ngài.”

Hắn chỉ chỉ phía sau, “Trông cô ấy cho tôi, có động tĩnh gì liền báo cho tôi biết, không cho phép để cô ấy ra ngoài.”

“Vâng.”

Tong đại đường trống trải không có vật trang trí, chung quanh sau cây xà nhà điêu khắc mãn xà, vật duy nhất chống đỡ căn phòng trống vắng này chỉ có một chén trà cụ nhỏ, có lẽ đã lâu không pha trà, cũng đã bắt đầu mốc.

Vu Mã Tứ đứng ở trước cửa sổ, đôi tay đặt ở sau người, nhìn ánh trăng, trăng rằm nhuộm màu tóc ra vàng sáng

Cung điện này nằm ở một tòa núi lớn, tứ phía được vờn quanh bởi rừng cây mật ma , vừa đến buổi tối, quạ đen nơi nơi bay lượn, góc nào trong phòng cũng đều có thân ảnh của quạ đen .

Tiếng bước chân ở phía sau hắn dừng lại.

“Tìm tôi làm gì?”

Vu Mã Tứ xoay người, gỡ mũ xuống , “Tôi đã đưa tin tức ra ngoài, một tháng sau liề ncó mootjbuooir lễ chính thức phong ban cho câu, đến lúc đó không ít người kỳ quái đều sẽ tới chúc phúc, cậu cũng chỉ là đi ngang qua sân khấu, không cần khẩn trương, nhớ lấy không được nói lung tung.”

“Tôi không quan tâm cái này, tôi chỉ quan tâm, anh chừng nào thì có thể để tôi ăn trái tim ma nữ .”

Hắn nhấp môi cười ưu nhã, “Quỷ hút máu muốn trường sinh bất lão như cậu , vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, sống một ngàn năm đã chán sống lắm rồi, sao còn muốn vĩnh viễn sống sót?”

Khôi Minh tiến lên thêm hai bước, màu da tái nhợt , màu mắt hung ác trừng mắt nhìn hắn, “Đừng quên tôi là bởi vì cái gì mới đáp ứng anh! Anh dám không cho tôi trái tim, cũng đừng nghĩ bảo tôi ngoan ngoãn nghe anh nói!”

Hắn ha ha cười lên, thanh âm càn rỡ, mang mũ vào, hơi chỉnh mũ.

“Cháu trai thật là thú vị a, ma nữ kia đã bị cậu tra tấn nửa chết nửa sống, không dùng được vĩnh viễn, sớm hay muộn cũng sẽ bị cậu tra tấn chết.”

“Vậy thì sao? Chuyện của tôi còn k chưa tới phiên anh quản!”

Chiều cao hai người xấp xỉ nhau, Vu Mã Tứ lại cảm thấy cháu trai trước mặt khí thế đã tới đạt đến mức hần rồi.

“Cha mẹ cậu chết là do nội chiến là quỷ hút máu, trước khi chết khóc lóc dặn dò tôi chiếu cố cậu, càng muốn đem cậu ném ra khỏi tộc quỷ hút máu hỗn loạn nà , nhưng ai trong bọn họ lạ nghĩ đến chuyện cậu có thể yêu một ma nữ chứ? Sớm biết là như thế này, còn không bằng năm đó để cậu không sinh ra, sinh ra liền chết ở chỗ này luôn cho xong!”

Khôi Minh tiến lên liền bóp chặt cổ hắn ấn lên trên tường , con ngươi phiếm hồng, lộ ra dữ tợn, cổ lan tràn gân xanh.

“Anh bớt nói lung tung cho tôi! Tôi yêu ma nữ thì sao? Cô ấy đến chết cũng sẽ là người của tôi, không mượn anh khoa tay múa chân, nếu anh dám làm ra đều bất lợi gì với cô ấy,người thứ nhất tôi giết anh là!”

Mặc dù cổ bị bóp, thần sắc hắn vẫn không thay đổi, ánh mắt bình tĩnh hỏi lại hắn.

“Cậu biết cái gì là sao? Cháu trai, kia trong lòng ma nữ chỉ chứa một người, các cô ấy yêu một người, sẽ vĩnh viễn sẽ không yêu lại lần thứ hai.”

Vu Mã Tứ lộ ra ánh mắt trào phúng, làm lơ ánh mắt chứa lửa giận ác sát, càng nói càng làm hắn dường như sắp hỏng mất sự .

“Cậu vĩnh viễn sẽ không chiếm được tâm cô ấy.”

Hắn khiêu khích thành công, Khôi Minh đích xác là muốn phát điên rồi.

Vĩnh viễn đều không chiếm được tâm của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận