Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô khiếp đảm rũ mắt xuống , đã bị hắn tra tấn nửa chết nửa sống, ngay cả nhìn thẳng vào hắn đều sợ đến cực hạn.

Khôi Minh đứng dậy đi về phía hành lang dài thông qua cung điện , sau giờ ngọ gió thổi càng thêm nóng nảy, mũ áo choàng bị thổi rơi xuống, cô vội vàng bắt lấy áo choàng duy nhất trên người,bên trong không có mặc bất cứ quần áo nào khác, cái này làm cho cô cảm thấy vô cùng ngại .

Nhìn rừng rậm nơi xa tràn ngập tự do , không ngừng chờ mong mà nhìn về phía phương xa.

Đôi mắt trong nháy mắt mang theo kinh ngạc, nhìn thấy thông qua thảm cỏ nhìn đến rừng rậm , nơi đó có một người đang đứng , đang nhìn qua cô, trong lòng tức khắc cả kinh, cô sợ hãi run run một chút.

Khuynh Thành nhìn càng thêm cẩn thận, dần dần nảy lên cảm giác quen thuộc, bề ngoài cùng thân thể không mấy cao ráo, trong phút chốc thế nhưng lại làm cô nghĩ tới một người.

Tiểu Ải Đầu!

Cái ý niệm này tức khắc làm cô kinh ngạc trừng lớn hai mắt, xác nhận nửa ngày, khoảng cách quá xa, chỉ có thể nhìn đến thân ảnh mơ hồ không mấy cao lớn, vóc dáng thấp bé , đứng ở trên cỏ, còn không nhịn được mà còng lưng.

Tư thế này xác thực không thể nghi ngờ chính là hắn, không sai, chính là Tiểu Ải Đầu!

trong phút chốc hốc mắt Khuynh Thành liền ướt, cô không có bất luận do dự gì mà đứng dậy chạy tới phía hắn, cách người càng ngày càng gần, cô nhìn cũng càng thêm rõ ràng, trên thảm cỏ rộng lớn , chỉ còn lại cô để chân trần không ngừng chạy như bay về phía trước .

Nắm chặt cổ áo choàng , áo choàng thật dài theo động tác bay về phía sau, tóc đẹp bị gió thổi loạn trong không trung, hốc mắt ướt át làm mơ hồ tầm mắt trước mắt , cô khóc lên.

“Tiểu Ải Đầu! Tiểu Ải Đầu…”

Người đứng ở nơi đó nhìn cô cười, thanh âm quen thuộc truyền đến.

“Ma nữ tiểu thư.”

“Ô ngươi không chết!” Cô như hỏng mất , rốt cuộc nhịn không được mà khóc lớn.

Còn chưa kịp duỗi tay bắt lấy hắn, Tiểu Ải Đầu đã hướng về phía sau chạy đi, quay đầu nhìn cô nói, “Mau cùng đi, tôi mang cô rời khỏi nơi này!”

Cô không bất luận do dự gì chạy về đi phía trước đuổi theo hắn, trên người hắn vẫn mặc kiện đường trang màu xanh đen như cũ, nhưng cô không hiểu chính là.

“Vì sao ngươi lại không chết? Tôi đã tận mắt nhìn thấy đến hắn bắn đạn vào tim ngươi, Tiểu Ải Đầu, vì sao ngươi lại tìm được tôi?”

Hắn quay đầu, khuôn mặt già lộ ra tươi cười, nếp nhăn khóe mắt cũng nhíu lại với nhau, “Trường sinh giả chính là vô cùng thông minh.”

Cô nhìn thấy được trên quần áo trước ngực hắn nhiễm ướt một mảnh máu, đột nhiên phát hiện không thích hợp, quần áo nhan sắc cùng máu dung nhập ở bên nhau, cô vừa rồi thật sự là không phát hiện.

“ Ngực ngươi… Thật sự bị viên đạn bắn vào đi!”

Hắn cũng không nói chuyện, chỉ là không ngừng đi về phía trước , khoảnh khắc tiến vào rừng rậm, sau giờ ngọ dương quang mãnh liệt sau những khe hở của tán lá ùa vào i, không chỗ trốn tránh, làm cô không nhìn được mà nhắm hai mắt lại.

Nhưng sau một giây, dưới chân đột nhiên có cảm giác không trọng lực, đột nhiên không kịp phòng ngừa ngã xuống tiến vào vực sâu vô tận.

Khuynh Thành trừng lớn hai mắt, đột nhiên cảm giác như bị trượt chân, cả người lọt vào dòng suối lạnh lẽo, dòng nước chảy cực nhanh , làm cô không bất luận sức lực nào để bò lên trên , theo dòng nước mà chìm xuống , xoang mũi cùng trong miệng bị sắc không ít nước, cô giãy giụa phát ra một tia cầu cứu mỏng manh .

“Ma nữ tiểu thư!”

Có người đang không ngừng ấn ngực cô , bẻ ra đôi môi của cô ra hướng vào bên trong truyền hơi, thanh âm ồn ào bên tai đều biến thành —thứ lạp thứ lạp– lộn xộn chồng lên nhau, giống như từng thanh âm vụn vỡ không nghe ra chính xác là cái gì, cô chỉ cảm thấy một trận rét lạnh.

Yết hầu đột nhiên bị sặc , cô đột nhiên bị nhắc lên ngực bị đè ép khó chịu mà ho khan , sặc nước bị –khụ khụ –ra, ý thức dần dần tỉnh táo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận