Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật lâu thật lâu, cửa phòng cũng không được người mở ra, cô thiếu chút nữa cho rằng cô sẽ chết trong mật thất u ám này.

Bụng bởi vì quá mức đói khát, không ngừng phát ra âm thanh, Khuynh Thành cảm giác giống như mình vừa ngủ một giấc rất dài , không có khái niệm thời gian , chỉ là cô sẽ đói đến mức không chịu nổi.

Mỗi ngày đến giờ cơm hắn đều sẽ cho cô ăn cơm, ôm cô đi phòng vệ sinh, nhưng cô ngay cả ra cửa cũng không được, cho dù là cho nước trong phòng vệ sinh tđể cô uống cũng được, thật sự là rất đói.

Thanh âm hắt xì ở trong phòng vờn quanh, làm cô hung hăng rùng mình một cái, hút cái mũi bò xuống giường, cong eo che bụng lại, thật cẩn thận vươn tay, ở trong không gian trống vắng mê mang.

“Cứu mạng…”

Thanh âm nghẹn ngào, khó có thể tưởng tượng là âm sắc từ cô trong miệng nói ra .

Cứu cứu cô, thật sự rất đói, thật là khó chịu.

Vu Mã Tứ bày ra tới trà cụ thật lâu chưa sử dụng, để trà nổi lên, Khôi Minh lười biếng ngồi ở một bên, đối với chuyện này không hề có hứng thú, ly trà từ nóng chuyển sang lạnh, nhưng hắn cũng không chạm qua một ngụm.

“Có tâm sự a, cháu trai, là suy nghĩ đến vị ma nữ kia của cậu sao?”

Mặt Khôi Minh không biểu tình, hắn cười, buông chén trà đặt trên mặt bàn , thanh âm tiếp xúc phát ra tiếng thanh thúy .

“Cần phải cẩn thận một chút một chút, này quỷ hút máu trong cung điện đều biết cậu có một ma nữ là huyết nô, chúng ta sinh ra vốn chính là ích kỷ, chẳng sợ cậu có quyền cao, cũng không khống chế được tư tâm của phía dưới người, nói không chừng thừa lúc cậu không chú ý, sẽ có người cướp đi bảo bối của cậu.”

Hắn phát ra một tiếng cười lạnh, “Ai có cái kia bản lĩnh? Tới một người giết một người,”

Khôi Minh đứng dậy, hướng về phía phòng đi đến, Vu Mã Tứ cười khẽ.

Không phải là vẫn lo lắng sao?

Căn phòng hắc ám được mở cửa, chỉ thấy người cuộn tròn trên mặt đất, ôm bụng phát ra thanh âm– khụ khụ– vài tiếng.

Khôi Minh phát hiện không thích hợp, hướng về phía cô đi qua ngồi xổm xuống, nhìn mặt cô ửng đỏ, không ngừng –khụ khụ –liền biết.

“Bị cảm sao, chị.”

Ngày hôm qua rơi vào trong suối , trở về không tắm rửa, rất dễ dàng bị cảm, chưa từng thấy qua thời điểm cô yếu ớt như vậy .

Hắn vuốt ve tóc nhu thuận của cô hỏi, “Muốn ăn cơm sao?”

Khuynh Thành bắt được ống quần hắn, gật đầu, “Muốn… Khụ, tôi rất đói.”

Tựa hồ như đang chờ mong những lời này, Khôi Minh nhếch miệng lộ ra tươi cười hắn, “Vậy chị cầu xin tôi đi, quỳ trên mặt đất cầu xin tôi, phục tùng, tôi liền cho chị cơm ăn.”

Cô khóc lóc, dùng cánh tay non mịnlau nước mắt, lần này lại không có bất luận phản kháng gì, dùng sức chống cánh tay, quỳ trên mặt đất, đầu gối run lên, ở dưới chân hắn bò quỳ xuống, cánh tay chống mặt đất.

“Cầu xin cậu , cho tôi ăn cơm.”

Khôi Minh bắt lấy vú rũ xuống của cô ,thưởng thức ở lòng bàn tay không ngừng niết xoa, lôi kéo núm vú đỏ thắm , mặc dù hắn thực dùng sức, cô cũng chỉ là phát ra kêu rên đau đớn.

“Thật ngoan, chị nói mình có phải thực tiện hay không ? Vì ăn cơm mà quỳ xuống dưới chân tôi?.”

“Hửm? Nói chuyện!”

Khuynh Thành hút cái mũi, đem đầu cúi xuống hèn mọn.

“Phải…”

“Phải cái gì?”

“Thực tiện.”

Bang!

Bàn tay đánh lên vú , “Nói hoàn chỉnh!”

“…Tôi thực tiện, cầu xin cậu cho tôi ăn cơm.”

Lời nói không chứa một tia cảm tình, giống như người máy lặp lại mệnh lệnh của hắn, thật không thú vị.

Khôi Minh chống chân đứng dậy, “Xem ra chị vẫnkhông đói bụng a, vậy chịu thêm mấy ngày đi, tôi không thấy được thành ý của chị .”

Hắn nhấc chân liền muốn đi ra i, Khuynh Thành khóc lóc bắt lấy ống quần hắn, ngẩng đầu nhìn lên người cao cao tại thượng kia.

“Đừng như vậy Tiểu Minh… Cậu rốt cuộc muốn để tôi làm cái gì a! Đừng lại tra tấn tôi, tôi rất đói, tôi thật sự không .. chịu đựng nổi nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận