Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quỷ hút máu lộ ra răng nanh tham lam, mỉm cười đê tiện .

“Con mồi, xuất hiện.”

Khôi Minh sớm đã nghe thấy được hương vị này, là hương vị mà hắn quen thuộc hơn bất cứ ai, đó là máu của Khuynh Thành, là khát vọng hắn thương nhớ ngày đêm, máu tươi từ mỹ vị được uống từ khi còn nhỏ .

Trong nháy mắt khi đại sảnh an tĩnh , hắn liền ném cái ly trong tay xuống , nâng chân dài xông ra ngoài.

Đột nhiên trong đám người đông đảo, có người cười, dò hỏi một câu.

“Cái này là trò chơi mà tân thiếu chủ sắp xếp cho chúng ta sao? Vậy xem ai là người bắt được con mồi kia trước .”

“A, thú vị, mùi máu này ta đã lâu chưa ngửi qua, nhất định uống rất ngon.”

Mọi người nhóm sôi nổi buông trong tay đồ vật, bước bước nhanh hướng đại sảnh ngoại phóng đi.

Vu Mã Tứ bị chuốc rượu uống đến bất tỉnh nhân sự, ngã vào chân ghế cao mơ màng sắp ngủ, nhắm mắt lại ngẩng đầu, lôi kéo theo tiếng khò khè, tùy ý người hầu lay động, như thế nào cũng kêu không tỉnh .

Khuynh Thành thật sự không chảy nổi nữa, ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn, che ngực lớn tiếng thở dốc từng ngụm.

Gió lạnh gào thét đập vào mặt cô, phía sau truyền đến thanh âm, cô quay đầu lại xem, thế nhưng lại nhìn thấy một đám người rậm rạp từ cung điện chạy ra , cô ở chỗ này chưa bao giờ gặp qua nhiều người, à không là quỷ hút máu như vậy .

Cúi đầu nhìn vết thương trên mu bàn chân của mình, bởi vì vừa rồi chạy bộ, vết thương vỡ ra càng lúc càng lớn.

“Không…”

Khuynh Thành muốn hỏng mất, liều mạng chạy về phía trước, đầu gối đau đớn làm toàn bộ thân mình cô mềm nhũn,ngã thật mạnh trên mặt đất.

Cô tuyệt vọng kêu rên khóc lóc, đỉnh đầu lại truyền đến thanh âm.

“Ma nữ tiểu thư.”

Chờ cô ngẩng đầu, nhìn thất Tiểu Ải Đầu từ phía sau cô chạy tới, không có chút nào thở dốc, “Cô chạy quá nhanh, tôi không đuổi kịp .”

Thanh âm cùng lời nói quen thuộc , làm trong nháy mắt cô cảm giác được hy vọng tồn tại, vừa gọi tên hắn vừa khóc rống lên.

“Tiểu Ải Đầu, là ông đem cửa mở ra đúng không! Tôi không phải đang nằm mơ, ông không chết đúng không!”

Hắn lộ ra ý cười nhìn cô , “Mau cùng tôi đi, tôi mang cô chạy trốn.”

Khuynh Thành giãy giụa thân mình mệt mỏi xụi lơ , từ trên mặt đất bò dậy, nắm chặt nút buộc áo choàng, nhìn hắn chạy về phía trước mà hoảng loạn muốn duỗi tay muốn bắt lấy tay hắn.

“Tiểu Ải Đầu, ông nói cho tôi biết chuyện này có phải sự thật hay không, ông không chết đúng không? Tôi sợ hãi… Tôi rất sợ hãi !”

Cô vươn tay, nắm chặt cổ tay của hắn, thân mình rét lạnh giống như khối băng ,trong nháy mắt làm cô phải mở to hai mắt mà nhìn, tựa như phản ứng bản năng mà buông ra, toàn bộ thân thể bởi vì rét lạnh vừa rồi mà run rẩy theo, nhìn lại lòng bàn tay của mình, lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Dưới ánh trăng màu vàng , cô dần dần thấy rõ bề ngoài của hắn , màu da trắng bệch tới cực hạn, khuôn mặt già nua không hề có chút máu, ngay cả nếp nhăn cũng cứng đờ, trên cổ gân xanh lan tràn, kéo dài đến tận phía sau tai .

Hắn vẫn cứ nhìn về phía cô nói.

“Ma nữ tiểu thư, đi mau , những người đó sắp đuổi kịp rồi, chỉ có tôi mới có thể mang cô rời khỏi nơi này!”

Khuynh Thành rốt cuộc cũng nhịn không được mà khóc ra , nước mắt ướt nhẹp làm tầm mắt mơ hồ.

“Ông đã chết rồi phải không… Ai đang điều khiển ông? Ai đem thi thể ông ướp lạnh , Tiểu Ải Đầu… Đây không phải ông, ruốt cuộc ông là ai, rốt cuộc là ai !”

Cô phát ra tiếng gầm tê tâm liệt phế , che ngực cúi đầu, lớn tiếng ho khan, nước mắt nện vào mặt cỏ dưới chân .

Thi thể trước mặt lại một nữa di động, biểu tình trên mặt khó khăn lộ ra mỉm cười cứng đờ , hướng về phía cô vươn tay.

“Cô đang nói cái gì vậy, ma nữ tiểu thư, tôi mang cô đi, chẳng lẽ cô không muốn rời đi sao? Những ác ma phía sau kia ác ma sắp đuổi kịp rồi, mau lên!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận