Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không nói lời nào, đứng ở cửa, cách thật sự xa, chỉ mở một con mắt, lẳng lặng nhìn cô.

Khuynh Thành cắn môi dưới, cúi đầu kéo chặt áo choàng trên người, chân trần vội vàng đi ra ngoài, đi ngang qua bên người hắn ,thanh âm nhỉ giọng nói lời cảm tạ.

“Cảm ơn.”

Đến cuối hành lang , cô lật cửa sổ, lại lần nữa hướng về phía rừng rậm chạy như điên, trong cung điện , Vu Úy nhảy lên xà nhà, nhìn phương hướng, mà cô chạy, có thể trực tiếp đi thông đến thôn trang ở chân núi của nhân loại .

Sau giờ ngọ, mặt trời chói chang hoàn toàn chiếu vào trên người hắn, quỷ hút máu không thích ánh mặt trời, hắn cũng vậy, nhưng lại chậm chạp không rời đi, đôi tay đặt ở sau người, nhìn chằm chằm thân ảnh kia.

Cuồng phong thổi về hướng hắn, tóc hơi dài, che khuất vết sẹo mắt phải, tóc bị thổi phiêu diêu khắp nơi, vết sẹo màu nâu , cực kỳ dữ tợn .

Khuynh Thành vừa chạy vừa –khụ khu–, đỡ thân cây đại thụ nghỉ ngơi, hô hấp không thông thuận, ho khan càng ngày càng nghiêm trọng, cô không dám nôn ra máu , lo lắng sẽ trêu chọc đến quỷ hút máu.

Thân mình lung lay chạy xuống , trên đường núi có nhiều đá cùng nhánh cây hỗn độn, chân mềm mại như ngọc dẫm lên có cảm giác đau, cô lần này thực chú ý, không để mình bị thương.

Chờ cô chạy đến tòa thôn trang kia, rốt cuộc cũng nhìn thấy nhân loại.

Ở nông thôn đa số là người già, xem dáng vẻ chật vật này của cô, lo lắng dò hỏi cô là người ở nơi nào.

Người ở nơi nào?

Khuynh Thành cũng không đáp được, bỗng nhiên phát hiện mình không chỗ để đi, cô không bao giờ có thể trở lại cái nhà kia nữa, nếu Tiểu Minh tỉnh lại, nhất định sẽ đến nơi đó tìm cô, vĩnh viễn sống trên đời, cô liền phải vĩnh viễn trốn cả đời.

Nghĩ đến đây, lòng Khuynh Thành tràn đầy tuyệt vọng, lắc đầu cự tuyệt ý tốt của những người đó, tiếp tục chạy về phía trước .

Cô phát hiện một sự thật, chính là ma lực của mình đã không còn, cho dù cô dùng lực như thế nào để chịch tác vật thể, cho dù một cục đá cũng không nhấc lên.

Thanh ân ho khan tê tâm liệt phế, toàn thân trên dưới chỉ có một kiện áo choàng, gắt gao bao lấy, muốn mặc một quần áo. Lại lần nữa ngẩng đầu, phát hiện ở đối diện có một cửa hàng trang phục.

Khuynh Thành che miệng, ho khan chạy tới, đẩy cửa ra, ánh sáng trước mắt đột nhiên biến thành một mảnh đen nhánh.

Chân trần dẫm lên sàn làm bằng gỗ kẽo kẹt rung động, trước mặt là những vật phẩm rực rỡ muôn màu, món đồ chơi hiếm lạ cổ quái , trên vách tường dán phù hú càng thêm kỳ quái, trong nóc nhà còn treo những hình cụ khác nhau.

Căn bản không có một bộ quần áo nào, làm sao giống một cửa hàng trang phục? Nhưng vừa rồi trên bảng hiệu, rõ ràng chính là viết cửa hàng trang phục.

Khuynh Thành cảm thấy không ổn, khiếp đảm lui về sau hai bước, xoay người muốn đi ra ngoài, quay đầu lại phát hiện phía sau đã biến thành một bức tường !

“Ha hả, tới cửa.”

Một thanh âm nghẹn ngào cực kỳ khó nghe, mang theo mơ hồ hưng phấn, từ một căn phòng đi ra, xốc mành của cửa lên, một người nam nhân còng lưng, thập phần gầy ốm,đôi mắt vì cười mà mị thành một khe hở.

“Ma nữ, chờ cô đã lâu.”

“Ông là ai.”

Người đàn ông đi về phía cô, Khuynh Thành nhìn roi mây hắn cầm trong tay .

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng nhất chính là, tôi muốn có trái tim của cô.”

Thanh âm hắn âm trầm, tràn ngập vô tận hưng phấn, dưới ánh mắt âm u, giơ roi màu đen trong tay lên , hướng về phía đỉnh đầu cô nhanh chóng vung xuống.

Thân mình Khuynh Thành phảng phất như bị đóng đinh tại chỗ, thân thể cứng còng làm sao cũng không thể động đậy, ngay cả cần phát ra tiếng kêu cũng đã quên mất, trên vai truyền đến một trận đau đớn chết lặng xuyên tim , không chảy ra máu, lại làm toàn thân cô cứng đờ lão đão trên mặt đất .

Bình luận (0)

Để lại bình luận