Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tóc hắn rất dài, lại lôi thôi , không biết đã bao lâu không rửa mặt chải đầu , dính dính ở trên trán, trên người ăn mặc quần áo cũ nát màu xám , đứng dậy, khom lưng còng đi thu thập những loại dao phẫu còn dính máu.

“Ông tên là gì.” Khuynh Thành hỏi hắn.

Hắn cảm thấy buồn cười, “Cũng không phải là mỗi trường sinh giả sinh ra đều có tên, tôi không có tên, cô gọi tôi là gì đều được.”

Cô tự hỏi một lát, ngẩng đầu nói, “Vậy ông có thể giết tôi không? Trái tim tôi tuy rằng đối với ông vô dụng, nhưng ít nhất cũng là trái tim ma nữ, ông có thể bán được rất nhiều tiền.”

“A.”

Hắn phun ra một tiếng cười lạnh từ trong miệng , hỏi lại cô, “Cô còn cần tôi giết? Chuyện thu thập thi thể cũng là chuyện phiền toái, tôi từ trước đến giờ chưa từng làm mua bán thua lỗ.”

Khuynh Thành buông cái ly trong tay, “Một khi đã vậy, cho tôi kiện quần áo đi, bây giờ tôi phải đi.”

Hắn do dự một lát, xoay người đi đến một phòng khác , lấy ra tới một hộp hoa phục mình đã cất chứa thật lâu, màu xanh đen, áo bào bên trông màu trắng, thêu từng đóa cúc non nở rộ.

“Không thu tiền, quần áo này không ai mặc thật đáng tiếc, cô lấy đi đi.”

“Cảm ơn.”

Hắn đi ra ngoài, ỷ vào trước quầy ngoài cửa , chờ cô thay quần áo đi ra , quả nhiên không làm hắn thất vọng, trường bào rơi xuống đất, gáy thon dài như ngọc, nõn nà như bạch ngọc, váy hoa phía dưới màu làm thêu hoa, bên hông dùng tơ vàng cột eo, eo nhỏ một tay có thể ôm hết.

Ma nữ thật là xinh đẹp, quần áo này cũng coi như là gặp gỡ đúng người.

“Ma nữ, nói cho cô biết một chuyện, quỷ hút máu tên Khôi Minh kia, đồ vật dùng để đùa bỡn cô, đều là mua từ nói này của tôi.”

Cô kinh ngạc, cũng không có mở miệng, bỗng nhiên ánh sáng chói mắt đánh úp lại, khi lại mở to mắt , gian cửa hàng kia đã không còn nhìn thấy, chỉ có cô một mình đứng ở trên đường phố trống trải , nhìn phương xa, là chợ thôn trang náo nhiệt .

Người đàn ông kia rốt cuộc là ai, hắn hiểu biết về ma nữ, còn có nhiều đồ vật dùng để đối phó ma nữa như vậy, tuyệt đối không phải là trường sinh giả tầm thường.

Gió thổi qua , Khuynh Thành dùng cánh tay ngăn cảm cát đất thổi tới , cúi đầu, nhìn đến nút buột bằng tơ vàng bên hông , mặt trên có thêu chữ viết, rút ra nhìn, là tên của chủ nhân vốn có của bộ quần áo này.

Ma nữ Song Khanh.

Khuynh Thành kinh ngạc sững sờ tại chỗ, thế mà lại là quần áo ma nữ, người đàn ông kia, cũng từng gặp qua những ma nữ khác?

“Anh cùng tôi nói không tìm thấy?”

Thần sắc Khôi Minh âm trầm, bóp cổ Vu Úy ấn lên trên vách tường, hai tròng mắt đỏ rực dán sát tới gần hắn, ngưng mắt nhìn chăm chú.

“Vậy anh có ích lợi gì! Vì sao lại không canh ở cửa, ai cho anh lá gan đó! Chẳng qua chỉ là một tạp chủng quỷ hút máu, cũng dám vi phạm mệnh lệnh của tôi!”

Vu Úy hít thở không thông mà ngẩng đầu, thanh âm khàn khàn, gian nan nói, “Tôi chỉ tìm được một khối thị thể, lần trước bị tôi dùng súng bắn xuyên đầu.”

Hắn quay đầu nhìn thây khô trên mặt đất kia không biết đã chết bao lâu, cười thành tiếng, buông cổ hắn ra .

Thi thể Tiểu Ải Đầu bị người trộm, điều khiển đến nơi này, rõ ràng là dùng để đối phó với Khuynh Thành, cùng với ly nước thuốc mà hắn uống vào liền thần chí không rõ kia rõ ràng là có liên quan với nhau.

Khóe miệng Khôi Minh nâng lên độ cong càng thêm kiêu ngạo, kéo khóe mắt, cười cứng đờ dữ tợn, hắn đã biết, hỗn đản nào dám làm ra hành vi bất lợi với Khuynh Thành rồi, vì sao hiện tại mới biết được!

Cái lão nhân bán đồ vật đáng chết kia , chờ đó cho hắn !

Khuynh Thành không có chỗ để đi, đi được một thời gian rất lâu, càng ngày càng mệt, sau đó tới tới cạnh một mảnh đất trồng hoa cải dầu , đã đến mùa nở hoa, một mảng khô vàng , ong mật vờn quanh không ít , cách đó không xa có một căn nhà, ở cửa đặt hai bồn hoa, treo câu đối đỏ rực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận