Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ho khan liên tực, yết hầu vô cùng khát , thật sự không nhịn được nữa, muốn qua đi hỏi xem người trong nhà kia có thể cho cô chút nước uống hay không.

Ở trên ngực còn có miệng vết thương, cô nện bước đi rất chậm, đuôi váy đã bị bụi bặm nhiễm dơ, một tay Khuynh Thành nhấc váy, cô không có mặc giày, dưới chân bị những mảnh đá nhỏ cộm đau.

Nghe thanh âm, cô ngẩng đầu nhìn lại, có một người đàn ông cầm cuốc ở trồng rau bên trong vườn tiến đến , trong lúc lơ đãng quay đầu lại nhìn, đối diện với tầm mắt cô.

Khuynh Thành trợn to hai mắt, đầy mặt kinh hãi, trong lòng không thể ngăn chặn mà run lên.

Người đàn ông có diện mạo văn nhã, ngũ quan nhu hòa, tóc mái hơi dài bị mồ hôi ướt nhẹp, vuốt về phía sau , đôi con ngươi ôn nhuận kia như mây trong vĩnh viễn chứa ý cười bất biến, cùng người trong trí nhớ của cô chậm rãi xếp chồng lên nhau, lúc hắn cười , một bên khóe miệng sẽ có má lúm đồng tiền nhợt nhạt .

Nước mắt không khống chế được mà đảo quanh trong hốc mắt , Khuynh Thành bước nghiêng ngả lảo đảo bước đến, muốn chạy về phía hắn .

“A Nghĩa… A Nghĩa, ô A Nghĩa!”

Nam nhân ngừng ở tại chỗ, trong tay nắm lấy khăn lông đặt trên vai ,dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô.

“Lão công!”

Cách đó không xa truyền đến một giọng nữ ôn nhu, trong phút chốc làm cô như bị sét đánh giữa trời quang định thân tại chỗ.

Thiếu nữ chẳng qua cũng chỉ lớn hơn hai mươi tuổi chút, ăn mặc áo mùa hè cùng quần dài mộc mạc, chạy nhanh về phía hắn , cầm lấy khăn lông ở đầu vai hắn thay hắn lau mồ hôi, tươi cười động lòng người.

“Vất vả rồi, hôm nay em đi hỏi thăm trường học cho con trai , về sau sẽ nhẹ nhàng hơn chút, chúng ta bề nhà ăn cơm trước đã , em ở chợ mua được chút bánh quả hồng.”

Hắn gật đầu cười khẽ, một bên má lúm đồng tiền hãm vào, ôn nhu như nước, “Được.”

Cầm cái cuốc chuẩn bị nhấc chân đi, lại quay đầu lại nhìn thoáng qua người đứng ở nơi đó, tựa như đang khóc, người thiếu nữ bên cạnh cũng quay đầu nhìn lại, nghi hoặc nói.

“Anh biết cô ấy sao?”

Hắn lắc đầu, “Không quen biết.”

Cô ôm lấy cánh tay hắn, quay đầu lặng lẽ cười với hắn, “Anh xem trên người cô ấy còn mặc đồ lộng lẫy như vậy , không phải là tới nơi này để đóng phim điện ảnh, hoặc là phim truyền hình chứ?”

Người đàn ông nhìn người đang bám vào người mình, cười, “Có thể là vậy.”

Bóng dáng hai người càng đi càng xa, thẳng đến khi đi vào căn nhà trệt kia, nước mắt cô rơi không ngừng, nước mắt nóng bỏng giống như lựa nóng kim châm, lúc rơi xuống như từng cây đâm vào trái tim cô , thống khổ hơn so với bất kỳ lúc nào .

Che lại trái tim rách nát, đau đớn chậm rãi cong lưng, há to miệng, cũng không phát ra một tiếng khóc, nước mắt rơi xuống đất, từng giọt thâm ướt đất thành một mảng đậm màu.

“Ô, ô a, vì sao a…”

Cô đợi lâu như vậy, vì sao cuối cùng lại đổi lấy kết quả như vậy , kết hôn, còn có đứa bé.

“Không phải nói, kiếp sau cũng muốn ở bên nhau sao, không phải đã nói ao, ô vì sao, nói chuyện không giữ lời a.”

Hô hấp quá gấp, khiến cô bắt đầu không khống chế được mà ho khan, chân mềm nhũng quỳ gối trên mặt đất, che ngực –khụ khụ– liên tục, tóc dài từ đầu vai trượt xuống, Khuynh Thành thống khổ một tay bắt lấy cục đá lạnh lẽo trên mặt đất , dùng sức ho khan, đem máu ứ nghẹn trong yết hầu nôn ra.

Cô kinh hoảng thất thố che miệng lại, nhưng khó có thể chịu đựng được nỗi đau tan nát cõi lòng, khóc đến mức muốn đứng lên cũng vô cùng gian nan.

“Chị khóc thực thương tâm .”

Thanh âm âm trầm như thế , làm cô hung hăng rùng mình một cái.

Khôi Minh nghe hương vị của máu nhanh chóng tiến lại đây, ở trước mặt cô ngồi xổm xuống, dùng sức bóp mặt cô nâng lên, răng nanh bại lộ đã thể hiện ra dục vọng của hắn, tên màu da tái nhợt bò đầy gân xanh chằng chịt. .

Bình luận (0)

Để lại bình luận