Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối tuần không có tiết học.
Nghe nói trong học viện mỹ thuật có một đôi học trưởng học tỷ tu thành chín quả, mở một cái gallery gần trường, tối chủ nhật đặc biệt mời giáo sư và sinh viên đến cổ động.
Kết quả là một đám sinh viên đến mở gian hàng buôn bán.
Bán hoa, bán rượu, bán quần áo, thậm chí còn bán cả quần lót chữ T.
Khi Dư Ôn và Khổng Tiện Nghi đi vào thì trên tay hai người đã cầm sẵn rượu. Do bên cạnh là quán bar, ông chủ thấy nhiều sinh viên tới liền không nói hai lời, mở cửa lấy rượu ra, mua một tặng một để đẩy mạnh tiêu thụ.
Dư Ôn mua rồi đưa cho Khổng Tiện Nghi một chai.
Sau khi hai người dạo gallery một vòng xong bỗng thấy tương lai mơ hồ.
“Dư Ôn, về sau cậu muốn làm cái gì?” Khổng Tiện Nghi cùng Dư Ôn chạm bình rồi hỏi.
Dư Ôn uống một ngụm rượu, trả lời: “Không biết, cái gì cũng không làm được thì về kế thừa tài sản hàng tỉ.”
“…”
Khổng Tiện Nghi chống cằm, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ: “Xem ba mẹ cậu có cần đứa con gái nào nữa không, đem tớ về thừa kế luôn đi.”
Dư Ôn cười: “Phỏng chừng khối tài sản đó cũng không đủ cho hai chúng ta dùng đâu.”
Khổng Tiện Nghi cũng bật cười theo: “Ha ha ha…, xem ra tớ vẫn nên tự nỗ lực, về sau cậu tán gia bại sản còn có thể trông cậy ở tớ.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm, ánh mắt Dư Ôn quét tới người đang ở cửa ra vào, khóe miệng đang tươi cười lập tức cứng đờ.
Khổng Khang Tuấn đang đến, bên cạnh còn có một người con gái. Khổng Tiện Nghi cũng nhìn thấy, nhất thời tức giận muốn xông tới.
“Tối hôm qua hai người còn ở bên nhau, hôm nay hắn lại dắt nữ sinh khác tới đây là có ý gì chứ?”
Dư Ôn giữ chặt cánh tay Khổng Tiện Nghi, nghiến răng nghiến lợi: “Không phải anh ta.”
Không Tiện Nghi còn đang phẫn nộ, quay đầu lại hỏi: “Cái gì không phải anh ta?”
Dư Ôn thả lỏng hàm răng ra, nhìn Khổng Tiện Nghi, nói: “Tối hôm qua không phải anh ta.”
Khổng Tiện Nghi hoàn toàn ngây người.
Khổng Khang Tuấn đã mang nữ sinh kia vào trong gallery, bốn người lại chạm mặt nhau. Khổng Khang Tuấn nhìn Dư Ôn, cô lại rũ mắt nghịch nắp chai rượu. Bên tai còn nghe thấy giọng nói nũng nịu của nữ sinh bên cạnh anh ta:
“Oa, bọn họ đều có thiên phú vẽ tranh, quá đẹp a!”
Dư Ôn không nghe nổi nữa, hai mắt trợn trắng.
Khổng Tiện Nghi cũng không nghe nổi nữa, lập tức kéo Dư Ôn đi ra ngoài.
Hai người đi đến bên cửa lại bị ông chủ quán bar bên cạnh giữ lại: “Ai, hai bạn học, hiện tại quán bar có quẹt thẻ, rất tiện lợi lại giảm 50%! Hai người đi cùng nhau lại có thể mua một tặng một a!”
Chưa kịp nói xong thì Dư Ôn đã móc ra ví tiền, lấy một tấm thẻ đưa qua: “Quẹt đi.”
Khổng Tiện Nghi: “…”
Hai người đi vào quán bar.
“Không cần thiết phải như vậy, cậu không phải vì hắn ta mà…mua say đó chứ?” Khổng Tiện Nghi lôi kéo Dư Ôn nhỏ giọng an ủi: “Những người đến nơi này uống rượu đều không phải tốt lành gì, nhỡ đâu lát nữa cậu bị người ta chuốc sat thì…”
“Đương nhiên không phải như vậy.” Dư Ôn đi tới quầy bar ngồi xuống, ánh mắt liếc nhìn xung quanh: “Tớ chính là đang hối hận vì sao không mang một nam sinh khác đi cùng.”
“….” Khổng Tiện Nghi cạn cmn lời.
Cô duỗi tay chỉ về phía cổ của Dư Ôn.
“Cái này…tối hôm qua…người kia..”
Lời còn chưa dứt đã bị Dư Ôn phẩy tay cản lại: “Không tính, là một tên bệnh tâm thần.”
Lúc này bartender đưa rượu đến, Dư Ôn duỗi tay nhận. Mới vừa uống một ngụm, khóe mắt đã liếc thấy gương mặt của bartender, phụt một tiếng, phun toàn bộ rượu lên mặt của đối phương.
Khổng Tiện Nghi kinh ngạc quay đầu, thấy Quý Nam Uyên một thân quần áo đứng bên trong, cổ áo phẳng phiu làm anh trông có vẻ thành thục, nam tính hơn mọi khi.
Quý Nam Uyên tìm khăn giấy, nhàn nhạt lau mặt mình.
Chân mày rậm, mát đen nhánh, sóng mũi cao, bờ môi mỏng.
Anh lau xong mặt, cúi đầu nhìn Dư Ôn nói:
“Đã vẽ xong chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận