Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Ôn kéo tay Khổng Tiện Nghi định bỏ chạy thì bị Quý Nam Uyên cách quầy bar bắt lấy cánh tay.
“Buông ra!” Dư Ôn vừa tức giận vừa xấu hổ đến mức hai má đỏ bừng.
“Vẽ cái gì vậy?” Khổng Tiện Nghi bên cạnh xen vào hỏi.
Quý Nam Uyên nghiêng đầu nhìn về Khổng Tiện Nghi, còn chưa kịp mở miệng đã bị Dư Ôn lấy tay che miệng lại. Cả người cô nhào qua bưng kín miệng Quý Nam Uyên. Hai người sát lại gần nhau, biểu cảm tức giận trên gương mặt xinh đẹp cũng thật đáng yêu quá đi!
“Không cho nói.”
Quý Nam Uyên cười nhẹ. Hô hấp nóng bỏng bao trùm lấy lòng bàn tay khiến Dư Ôn kích thích đến sống lưng tê rần.
Anh vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lòng bàn tay cô.
Dư Ôn giật mình buông cánh tay ra lại nhìn Quý Nam Uyên dùng giọng điệu như đang tán tỉnh nói: “Cầu xin tôi đi.”
Tối hôm qua lúc bị thao đến chịu không nổi mà điên cuồng hét chói tai thì anh cũng nói một câu giống như vậy, vừa dùng sức cắm rút, vừa dùng giọng điệu mê hoặc nói: “Cầu xin tôi đi.”
Sau đó quả thực đã cầu xin, cầu xin đến kết quả bị anh bóp mông thao lần nữa.
Dư Ôn tức giận, xấu hổ đến cả người đều đỏ, trừng mắt nhìn anh một lúc sau mới thốt ra ba chữ: “Bệnh tâm thần!”
Khổng Tiện Nghi bỗng như bừng tỉnh mà chỉ vào Quý Nam Uyên nói: “A! Tớ biết rồi! Tối hôm qua người kia là anh ta.”
Dư Ôn: “…..”
Quý Nam Uyên không tỏ ý kiến mà chỉ cười khẽ, lùi người lại, pha chế một ly rượu rồi đưa vào trong tay Khổng Tiện Nghi.
Khổng Tiện Nghi còn đang bị chuyện Quý Nam Uyên cùng Dư Ôn lăn giường mà làm cho khiếp sợ, trừng to mắt nhìn Dư Ôn rồi lại quay sang nhìn Quý Nam Uyên, sau đó uống một hơi cạn sạch ly rượu.
“Không thể tin nổi.” Khổng Tiện Nghi phản ứng rất lớn, may mà Dư Ôn đứng bên cạnh, lập tức che miệng cô bạn thân lại: “Muốn chết sao, la lớn như vậy làm gì…”
Bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một đám sinh viên học viện mỹ thuật đi đến phía Quý Nam Uyên, liên tiếp hướng tới phía của anh mà phóng điện.
Có người đưa khăn giấy hương nước hoa có ghi sẵn số điện thoại ở trên, có người còn trực tiếp đem mã QR đến quét.
“Quý Nam Uyên, thêm Wechat đi.”
Ông chủ quán bar đã sớm thương lượng với Quý Nam Uyên, những người vì anh đến uống rượu đều sẽ được trích phần trăm, thêm tiền lương nên anh rất tự nhiên, móc điện thoại ra thêm Wechat rồi hỏi: “Muốn uống rượu gì?”
“Anh đề cử đi.” Đám sinh viên kia vô cùng hưng phấn mà cười rộ lên.
Quý Nam Uyên thấy bọn họ đi năm người, mỗi người đề cử một số loại rượu có nồng độ cồn không cao, lại còn “ân cần” mà dặn dò: “Uống ít một chút, dễ say.”
Khổng Tiện Nghi thọc thọc cánh tay Dư Ôn: “Mua đi!”
Vẻ mặt cô mờ mịt: “Mua cái gì?”
“…” Khổng Tiện Nghi trừng lớn mắt.
“Cậu không nhìn ra bọn họ có ý tứ kia hay sao?”
“Đã nhìn ra.” Dư Ôn khó hiểu, “So what?”
“Đoạt người đi! Cậu không tới đoạt lỡ bị người khác cướp mất rồi sao? Dù gì tối qua hai người cũng….” Khổng Tiện Nghi vội muốn chết, “Hơn nữa, tớ cảm thấy so với Khổng Khang Tuấn thì Quý Nam Uyên tốt hơn nhiều.”
“Nửa năm trước cậu cũng nói tớ với Khổng Khang Tuấn rất hợp.” Dư Ôn mặt vô biểu tình..
Khổng Tiện Nghi gãi đầu: “Kia không phải….đôi khi chúng ra cũng sẽ bị những biểu hiện giả dốiee hoặc sao!”
“Thân ái, cậu đây xem cho rõ.” Dư Ôn giữ má Khổng Tiện Nghi đẩy sang, để Khổng Tiện Nghi thấy Quý Nam Uyên đang bị đám sinh viên học viện mỹ thuật vây lấy.
Chỉ thấy động tác của anh rất lưu loát mà hoa chế rượu, cổ tay áo được xoắn lên, lộ ra cánh tay rắn chắc cùng gân xanh gợi cảm. Khi ngẫu nhiên ngẩng đầu sẽ nhướng mày mỉm cười làm một đám nữ sinh thét chói tai.
Thật đẹp trai aaaaa!
Không đợi Khổng Tiện Nghi bị vẻ đẹp trai mê hoặc thì đã dùng giọng điệu lạnh nhạt nói:
“Đây mới là biểu hiện của sự giả dối.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận