Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy là vậy nhưng Dư Ôn vẫn uống rất nhiều rượu.
Bởi vì khi cô và Khổng Tiện Nghi chuẩn bị rời đi thì Khổng Khang Tuấn cùng cô bạn gái mới diễu võ dương oai xuất hiện.
Dư Ôn bắt đầu cân nhắc, Khổng Khang Tuấn này thật là trâu bò, chân trước vừa mới chia tay, chân sau lại tìm được người thay thế bổ sung.
Cô còn ở đây để ý cái rắm.
Có khi bãi cỏ xanh đã mọc trên đầu từ lâu rồi. Giờ phút này cô chỉ muốn đánh chết hắn ta.
Khổng Tiện Nghi kêu Dư Ôn mua rượu của Quý Nam Uyên, cô liền không nói hai lời, rút thẻ ra ném trước mặt Quý Nam Uyên, mua năm mươi ly rượu đắt nhất quán bar.
Nói là đắt nhất nhưng cũng chỉ dao động dưới năm trăm tệ một ly, rất ít, do xung quanh đây toàn là sinh viên.
Dư Ôn vừa chống cằm vừa nhìn chằm chằm động tác pha chế của Quý Nam Uyên, vừa dùng dư quang khóe mắt đánh giá Khổng Khang Tuấn cùng bạn gái mới của hắn.
Bọn họ ngồi ở ghế dài, nơi đó rất tối cho nên không thấy rõ ràng đang làm cái gì.
Khi đôi mắt Dư Ôn muốn nghiêng hẳn qua nhìn thì đột nhiên “tháp” một tiếng, trước mặt xuất hiện ly rượu làm cô nhảy dựng.
Sắc mặt Quý Nam Uyên lãnh đạm, nhìn cô một cái sau đó lại bắt đầu pha chế rượu.
Đúng là có bệnh mà.
Dư Ôn không để ý đến anh nữa, vừa tiếp tục uống rượu lại vừa liếc mắt nhìn về phía của Khổng Khang Tuấn.
Nhìn đến khi hai người kia thật sự hôn môi, hố mắt cô bắt đầu đỏ lên, tức giận đến mức đem mười mấy ly rượu trước mặt một ngụm uống hết.
Khổng Tiện Nghi lo lắng cô uống say, vội vàng ngăn lại nhưng bị cô đẩy ra: “Đừng cản tớ!”
Dư Ôn lại tiếp tục uống thêm một ngụm rượu, hai hàm răng cắn chặt. Quý Nam Uyên từ trong người lấy ra một cây bút chì nhét vào miệng cô, Dư Ôn thuận thế ngậm vào miệng cắn nghiến.
Khổng Tiện Nghi trợn mắt há hốc nhìn lại nghe Quý Nam Uyên nói: “Cô ấy là chó hay sao chứ.”
“Anh mới là chó!” Dư Ôn phát cáu, cắn đến đứt cán bút lại hừ hừ nhìn Quý Nam Uyên như là muốn cắn anh.
Khổng Tiện Nghi ngăn không được, Quý Nam Uyên cuốn tay áo lên, chỉ vào mấy dấu răng chưa tan, nói: “Đây là do cô bị thao…”
Dư Ôn lập tức nhào qua che miệng anh lại nhưng lần này lực đạo quá mạnh, cả người vọt tới trên quầy bar rồi bị Quý Nam Uyên ôm lấy, anh cười nhẹ: “Nhiệt tình như vậy sao?”
Dư Ôn tức giận đến mức cắn răng uy hiếp: “Quý Nam Uyên, nếu như mà anh nói một chữ, tôi sẽ….”
“Cô sẽ thế nào?” Quý Nam Uyên đem người từ quầy bar túm xuống, ôm chặt vào trong lòng ngực. Anh cúi đầu hôn lên môi cô.
“Cô muốn làm gì tôi cũng được hết.”
Dư Ôn: “….”
Cô nghẹn lời, trừng mắt nhìn anh nửa ngày, chỉ thấy tim đập nhanh, chóng mặt nhucws đầu, trời đất quay cuồng.
Dư Ôn bắt lấy cánh tay anh, thở phì phò nói: “Tôi hơi mệt, chờ ngày mai tôi…., tôi lại đến tìm anh….tính sổ.”
Quý Nam Uyên đem người bế lên, đá văng cánh của phía sau quầy rượu, bên trong có một phòng nghỉ nhỏ.
Anh ôm cô đặt lên giường.
Dư Ôn ưỡn người dậy nhưng lại bị cơn choáng váng từ đầu truyền đến nên nằm trở lại, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm, kêu gào đòi tìm Quý Nam Uyên tính sổ, anh chỉ cười nhẹ: “Được.”
Anh đóng cửa lại, gọi điện thoại cho ông chủ nói có chuyện phải đi.
Tuy tâm tình của ông chủ hôm nay rất tốt nhưng còn quá nhiều việc phải làm, phải khuyên nhủ mãi, còn hứa cho anh thêm tiền nên mới khiến anh ở lại làm thêm một tiếng.
Mười một giờ đêm, Quý Nam Uyên nhận tiền rồi tan ca.
Khi anh vào phòng, Dư Ôn đã ngủ say.
Anh nhẹ nhàng đem người bế lên, bên tai là tiếng nỉ non của cô: “Khổng Khang Tuấn….anh là…..kẻ khốn nạn…”
Quý Nam Uyên rũ mắt nhìn người trong ngực. Cái miệng nhỏ của cô hơi phồng lên, khụt khịt vài cái nhưng lại không có nước mắt, chỉ là ủy khuất mà hừ hừ vài tiếng.
Như là đang nằm mơ.
Quý Nam Uyên liếm môi, ở bên má trắng nõn mềm mại của Dư Ôn mà dùng sức cắn một cái.
Dư Ôn bị cắn đau, mở mơ màng màng mở mắt ra lại phát hiện mình bị người ta ôm, trước mắt là một mảnh mơ hồ, cô không thấy rõ là ai nên hàm hồ hỏi: “Anh là ai? Đây là chỗ nào? Anh muốn….làm gì?”
Quý Nam Uyên đem người ném thật mạnh lên giường, giọng nói có chút bực bội.
“Làm gì?”
Anh cởi quần áo, khuôn mặt rũ xuống bị bóng tối che khuất nhưng hai mắt sáng thấy rõ, tựa như con sói ẩn mình trong đêm chờ thời cơ xé xác con mồi, hơi thở thập phần nguy hiểm.
Tuy căn phòng nhỏ hẹp lại bị tiếng ồn của quán bar bao quanh nhưng Dư Ôn vẫn nghr rõ ràng.
Giọng nói khàn khàn nóng rực dừng trong không khí.
“Đương nhiên là làm cô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận