Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Ôn lắc đầu, nước mắt rơi lã chã, âm thanh phát ra toàn là tiếng nức nở: “Không cần….không cần….a…”
Vừa dứt lời thì Quý Nam Uyên đã cắm dương vật vào.
Anh cắm cực chậm, kéo căng miệng huyệt, côn thịt thô to chậm rãi chen vào đường đi nhỏ chật hẹp, từng tấc cọ sát phần thịt mềm vừa nóng vừa ướt, thẳng đến khi cả cây gậy to lớn đều vào.
Quý Nam Uyên phát ra tiếng thở dốc thỏa mãn.
Dư Ôn bị cắm đến da đầu tê rần, hai tay gắt gao đan vào nhau, ngón chân cuộn tròn lại, bụng nhỏ run rẩy kịch liệt, một cỗ d*m thủy phun ra.
Quý Nam Uyên cười nhẹ: “Tôi còn chưa kịp bắt đầu mà cô đã lên đỉnh rồi sao?”
Anh đè thắt lưng, cả người đều nằm trên người Dư Ôn, vén mái tóc dài tán loạn của cô ra, lộ cặp mắt cùng con ngươi thất thần. Trên mặt cô còn ươn ướt nước mắt, miệng nhỏ mở lớn ra thở dốc.
Cái cổ thon dài toàn là mồ hôi, phía dưới là cơ thể trắng nõn mịn màng, nhũ thịt phấn nộn bị Quý Nam Uyên xoa nắn, đầu vú dựng thẳng bị anh hết khảy rồi lại niết, phía dưới nữa là đôi chân thon dài, trắng và mềm mại đang vô lực quấn lấy vòng eo săn chắc của anh.
Quý Nam Uyên đỉnh đỉnh eo, Dư Ôn liền run kêu ra tiếng.
Đã nhiều nước lại vô cùng mẫn cảm.
Anh cúi người ngậm lấy đầu vú phấn nộn, cắn nhẹ rồi liếm láp, phần eo dùng sức thúc mạnh vào, cô bị cắm đến phát khóc: ” Chậm….a…Quý…Nam…Uyên, không cần….a…..thật sâu…ưm”
Cô duỗi tay muốn đẩy ra lại bị Quý Nam Uyên bắt lại ấn lên đỉnh đầu. Anh nằm trên người cô, hung hăng thọc vào rút ra mấy chục cái. Đến khi Dư Ôn hét lên, bụng nhỏ run rẩy, rùng mình đạt đến cao trào. D*m thủy phun ra cọ rửa côn thịt, tiểu huyệt co rút xoắn chặt lại khiến Quý Nam Uyên kêu lên một tiếng, bóp lấy eo cô, mạnh mẽ đâm vào.
“Tao huyệt sao lại biết mút như vậy?” Anh ngậm lấy tai cô, nhẹ nhàng cắn.
Từ lúc bị thao đến giờ Dư Ôn vẫn luôn khóc lóc, căn bản không có biện pháp trả lời câu hỏi này của anh.
Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, là ông chủ đến hỏi Quý Nam Uyên vì sao giờ này chưa về.
Quý Nam Uyên bế Dư Ôn lên, vừa cắm vừa đi đến cửa. Cả người cô run rẩy, chỉ biết dựa đầu vào anh để rên rỉ.
“Nửa tiếng sau sẽ về.” Quý Nam Uyên hướng đến cửa nói.
“Vậy sao hồi nãy nói có việc gấp..” Ông chủ muốn nói tiếp bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc nỉ non cùng tiếng rên rỉ phát ra từ trong phòng, lập tức hiểu ra.
“Thằng nhóc này, trước khi đi phải thu dọn sạch sẽ đó.”
“Vâng…” Quý Nam Uyên muốn trở về giường thì Dư Ôn đạt tới cao trào. D*m thủy chảy tí tách xuống sàn, tiểu huyệt gắt gao kẹp lấy côn thịt như có hàng nghìn cái miệng nhỏ đang liếm mút.
Cả người anh run lên, không nhịn nổi nữa liền đè Dư Ôn lên cửa, mạnh mẽ thao.
Dư Ôn vô lực ôm lấy cổ anh, bị cắm đến âm thanh phát ra toàn là tiếng đứt quãng: “Quý…Nam Uyên,…cầu anh…..chậm chút…..a…”
Ván cửa bị làm đến chấn động, tiếng nước dính nhớp bạch bạch bạch phát ra từ nơi hai người đang làm.
“Thoải mái không?” Quý Nam Uyên ngậm vành tai cô rồi dần dần di chuyển xuống cổ, âm thanh liếm mút xuyên thấu qua màng nhĩ truyền đến thần kinh não, môi lưỡi nóng bỏng kia đã làm toàn bộ ý thức của Dư Ôn hóa đá.
Khoái cảm như nhiệt điện truyền theo sống lưng khiến cô la hét, ngón tay cấu chặt vào vai và lưng của anh: “Tới rồi tới rồi aaaaaaaa….”
Quý Nam Uyên bị hiểu huyệt nóng ướt siết chặt lấy, anh bóp eo cô, nặng nề mà cắm mười mấy cái mới thỏa mãn rút ra bắn trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận