Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Toàn bộ khăn trải giường đều ướt đẫm dâm thủy, Quý Nam Uyên ôm Dư Ôn xuống dưới rồi sờ sờ lên quần áo cô, xui xẻo thay nó cũng bị làm cho ướt nhẹp.
Anh cười nhẹ: “Làm sao bây giờ? Quần áo của em đều ướt hết rồi, trần truồng đi ra ngoài sao?”
Lúc này mí mắt của Dư Ôn đã không nhấc lên nổi nữa rồi, cô dứt khoát chui vào trong khăn trải giường.
Quý Nam Uyên tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy khăn trải giường mới, đem người bao lấy rồi ôm đi ra ngoài.
Ngoài cửa vẫn là khung cảnh ồn ào náo nhiệt. Khổng Tiện Nghi dùng tay chống cằm nhìn chằm chằm cánh cửa phía trước, vừa thấy Quý Nam Uyên đi ra liền nhào tới, kết quả lại thấy anh đang một đống khăn trải giường lớn hình người trong ngực.
Không cần đoán cũng biết người trong đó là Dư Ôn.
Cô lập tức ý thức được chuyện gì đã xảy ra, nhanh chóng cầm lấy túi xách của Dư Ôn ném vào lòng ngực của Quý Nam Uyên.
Mẹ nó!
Suốt cả một tiếng!
Lúc cô còn ngồi bên ngoài chờ đã thấy Khổng Khang Tuấn quay trở lại, bạn gái mới bên cạnh không biết đã đi đâu, chỉ có một mình hắn, sắc mặt có chút u ám.
Chính là từ lúc thấy Dư Ôn bổ nhào vào ngực Quý Nam Uyên, khuôn mặt hắn vẫn luôn khó coi. Bạn gái mới thấy hắn không chú ý tới mình, liên tục nhìn về phía quầy rượu nên tức giận bỏ đi. Khổng Khang Tuấn đuổi theo ra ngoài giải thích nửa ngày. Lúc trở lại không thấy Dư Ôn đâu nên hỏi Khổng Tiện Nghi nhưng cơ bản Khổng Tiện Nghi không phản ứng lại hắn.
Thẳng đến khi ông chủ gõ cửa bên trong quầy bar thì hắn mới biết được.., Dư Ôn ở trong cùng Quý Nam Uyên.
Thời gian ở trong lâu như vậy thì có thể làm gì ngoài chuyện đó chứ.
Dựa vào cái gì?!
Hắn theo đuổi Dư Ôn cả ba tháng mới thành công.
Dựa vào cái gì mà Quý Nam Uyên chỉ dùng một chai nước là có thể!
Lửa giận xâm chiếm đầu óc làm hắn đập vỡ mười mấy bình rượu, bị ông chủ quán bar mắng một hồi rồi phải trả tiền bồi thường. Sau đó hắn ngồi ở ghế dài uống thêm mười mấy ly rượu, còn đến toilet nôn một hồi, khi quay lại liền thấy Quý Nam Uyên ôm Dư Ôn quấn trong khăn đi ra.
Hốc mắt của Khổng Khang Tuấn như muốn phun ra lửa, cơ thể loạng choạng đi về phía Quý Nam Uyên, ánh mắt đỏ ngầu, bộ dạng trào phúng khiêu khích hỏi: “Hàng secondhand dùng tốt chứ?”
Tuy quán bar ồn ào náo nhiệt nhưng vẫn có người chú ý đến Quý Nam Uyên, cũng có người nhận ra Khổng Khang Tuấn, dần dần bầu không khí an tĩnh lại, mọi người đều chú ý nhìn về phía bọn họ.
Quý Nam Uyên ôm Dư Ôn, khóe môi cong lên, thấp giọng nói:
“Ở trong mắt tao, chỉ có đàn ông cấp bậc thấp nhất mới đem phụ nữ ra đùa cợt.”
Khổng Tiện Nghi không nhịn được định vỗ tay reo hò nhưng thấy xung quanh yên tĩnh nên đành lùi về, chỉ có nội tâm là đang thét chói tai.
Quá soái!
Quý Nam Uyên quá soái!
Quý Nam Uyên ôm Dư Ôn ra ngoài, cố tình dùng chân cô đá vào vai Khổng Khang Tuấn, sau đó dừng lại nói: “Mày sẽ phải hối hận…”
Đôi mắt Khổng Khang Tuấn vẫn còn đỏ ửng, hắn nhìn người trong ngực Quý Nam Uyên, không rõ là cô đang tỉnh hay vẫn ngủ.
Điều duy nhất hắn rõ ràng nhất chính là, câu nói này của Quý Nam Uyên đã khiến trái tim hắn bỗng nhiên ngừng đập. (hong đập gòi nàm sao sống)
“…Vì mày đã nói ra câu đó.”
Dư Ôn bị lớp khăn trải giường mỏng bao lấy, cả người như chìm trong thế giới tối tăm hỗn độn, lặng lẽ rơi nước mắt.
Cả đêm nay Quý Nam Uyên còn chưa ăn cơm. Anh mang Dư Ôn về nhà mình, sau khi để cô ở phòng ngủ liền đến phòng bếp làm đồ ăn.
Tủ lạnh có sẵn nguyên liệu, anh chỉ làm một phần ăn đơn giản. Khi bày đồ ăn lên bàn thì Dư Ôn cũng bọc một thân khăn trải giường đi ra, mắt còn lim dim, mũi nhếch lên ngửi ngửi mùi đồ ăn.
Bộ dạng như động vật nhỏ, cực kì đáng yêu.
“Đói bụng hửm?” Quý Nam Uyên chia cơm thành hai phần, đưa một phần cho cô.
Dư Ôn cũng mặc kệ ngon hay dở, nhanh chóng cầm lấy rồi bắt đầu mở to miệng bào cơm.
Hiện tại vô cùng đói bụng, ban nãy chỉ toàn nốc rượu khiến cơ thể choáng váng, lại còn bị thao lâu như vậy nên khi vừa mới đến giường đã ngủ ngay. Nhưng trong lúc mơ màng vẫn nghe được mùi đồ ăn, bụng bắt đầu đánh trống khua chiêng, ý thức liền thúc giục cô mau chóng rời giường, tìm chỗ phát ra mùi hương.
Dư Ôn vừa ăn vừa ngáp.
Đúng hơn là vừa mệt vừa đói.
Quý Nam Uyên quả thực là bị sự đáng yêu này làm cho rung rinh, ngón trỏ gãi gãi cằm cô giống như mèo cào.
“Đúng là dễ nuôi.”
Anh cười nhẹ.
“Có thể ăn có thể ngủ….”
Ánh mắt anh di chuyển dần xuống dưới, dừng trên làn da tuyết trắng lộ ra ngoài khăn trải giường, giọng nói dần nghẹn lại.
“Còn rất ngoan ngoãn để bị thao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận