Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đạp xe, chân nhấn xuống lướt nhanh…
Cô tuốt côn thịt, tay cũng cử động nhanh.
***
Trên đường lớn, xe tới xe đi, thỉnh thoảng có tiếng còi xe, bên đường là cửa hàng san sát cùng người đi bộ, mà lúc này, dương vật của Lâm Xán đang cương cứng giữa ban ngày, trước tất cả mọi người, trong đũng quần của anh còn có bàn tay của Nghiêm Miểu Miểu đang vuốt ve lên xuống dọc theo chiều dài côn thịt.
Cảm giác xấu hổ cùng lo lắng hỗn loạn trong đầu óc anh, thế nhưng nó chẳng là gì khi so với sự kích thích mãnh liệt mà bàn tay nhỏ kia mang lại.
Lâm Xán ngẩng đầu, thẳng lưng, duy trì vẻ mặt lạnh nhạt, nuốt vào những tiếng rên rỉ mà thiếu chút nữa không kìm chế nổi bật ra, anh quay đầu nhìn xung quanh, chắc là không có ai quanh đây phát hiện ra trên đường phố có một thiếu niên đi xe đạp bị bạn gái ngồi sau sờ mó dương vật đâu.
Lâm Xán đạp xe chân nhấn xuống lướt nhanh, Nghiêm Miểu Miểu tuốt côn thịt tay cũng cử động nhanh theo, cuối cùng khi tới một con dốc, Lâm Xán dừng chân lại, thả phanh để xe tự động xuống dốc, còn anh mở rộng chân, bắn ra.
Anh bắn tới khi tay Nghiêm Miểu Miểu đầy tinh dịch nóng dính, khiến cô giận dỗi mà lau hết tinh dịch lên đũng quần lót của anh, sau đó còn sợ đũng quần anh cũng không đủ sạch liền cọ tay vào quần dài anh lau mấy lần nữa.
Đũng quần Lâm Xán bị tinh dịch thấm ướt, cho dù quần mặc mùa đông khá dày nhưng khi gió thổi chỗ đó vẫn thấy lành lạnh.
Bé mập xấu xa vẫn cho rằng quần anh bẩn, di chuyển tay lên trên eo anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại vừa lau vuốt côn thịt của anh, dính tinh hoa của anh, bây giờ xoa lấy bụng anh, nghịch nghịch chọc chọc rốn anh.
“Xán Xán, thủ dâm ở trên đường có phải kích thích hơn không? Em vừa vuốt ve có 3 phút thì anh đã bắn rồi.”
Ngữ khí của cô nghe qua giống như đang hoài nghi năng lực của anh vậy?
Anh lạnh lùng nói một câu, theo tiếng gió tiến vào lỗ tai Nghiêm Miểu Miểu: “Nếu là thao em, thao cho tới khi em khóc anh cũng không bắn.”
Tai Nghiêm Miểu Miểu nhuốm hồng, thẹn thùng hừ một tiếng: “Hừ, nhanh lên nhé, tuổi muội muội đang chờ ca ca.”
Tới dưới sân nhà Nghiêm Miểu Miểu, Lâm Xán khóa xe, cầm lấy đống sách mà Nghiêm Miểu Miểu đang ôm cho vào balo của mình đeo lên lưng, cùng cô đi lên tầng.
Nghiêm Miểu Miểu vừa mở cửa thì thấy mẹ cô đang ngồi trên sofa xem tivi, không ngờ hôm nay mẹ mình lại ở nhà, nghĩ tới Lâm Xán đang đứng sau lưng, cô liền có chút khẩn trương: “Ách… Mẹ, con về rồi.”
“Về rồi à. Hôm nay bắt đầu nghỉ đúng không?” Bà Nghiêm nghe tiếng mở cửa thì quay đầu lại, thấy sau lưng Miểu Miểu là một nam sinh cao gầy: “Ở đằng sau là bạn con à?”
Lâm Xán đi ra từ sau lưng Nghiêm Miểu Miểu, cúi đầu chào: “Cháu chào cô, cháu là Lâm Xán ạ.”
Nghiêm Miểu Miểu cởi giày, sau đó mở cặp của anh lấy sách vở của mình ra, sau đó nói với mẹ: “Bạn ấy là lớp trưởng của bọn con, tiện đường đưa con về.”
Sau đó cô quay đầu nhìn Lâm Xán: “Cảm ơn lớp trưởng, lớp trưởng cũng nhanh về đi.”
“Ôi, con thật là, bạn con vất vả đưa con về, ít nhất cũng phải mời người ta uống cốc nước chứ, sao chưa gì đã đuổi về thế?” Bà Nghiêm đi tới mắng Nghiêm Miểu Miểu một câu.
Sau đó nắm tay Lâm Xán đi vào trong nhà: “Lâm Xán đúng không? Vào nhà ngồi chơi đi, cô mời cháu cốc nước.” Ấn Lâm Xán ngồi xuống sofa xong mẹ Nghiêm Miểu Miểu liền sai cô đi rót nước.
Nghiêm Miểu Miểu quay lưng về phía mẹ mình, liếc nhìn Lâm Xán lộ biểu tình anh nhanh về đi.
Lúc ở trong phòng bếp lấy nước, cô mơ hồ nghe được mẹ cô muốn hỏi anh mấy vấn đề, sợ mẹ phát hiện ra manh mối, cô vội cầm cốc nước chạy ra.
Nghiêm Miểu Miểu ngồi một bên nghe mẹ mình hỏi chuyện Lâm Xán, hỏi xem ở lớp cô học hành vui chơi ra sao, bình thường tới lớp có hiểu bài, gây sự không. Lâm Xán rất kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Nói chuyên một lúc thì Lâm Xán nói với mẹ Nghiêm Miểu Miểu: “Cô ơi, cháu muốn vào toilet một chút.” Đũng quần anh vẫn còn ẩm ướt dinh dính tinh dịch rất khó chịu, nhịn không được muốn đi lau sạch sẽ.
Bà Nghiêm quay sang nói với Nghiêm Miểu Miểu đang ngồi ngẩn tò te bên cạnh: “Miểu Miểu, chỉ cho bạn con nhà tắm nhà mình đi.”
Nghiêm Miểu Miểu thầm nghĩ, cần gì con dẫn đi chứ, anh ấy vào nhà tắm nhà chúng ta không biết bao nhiêu lần rồi, hơn nữa còn cùng con gái mẹ ở trong đấy tắm rửa, dùng côn thịt đâm vào đùi con mẹ đấy.
Mẹ Nghiêm Miểu Miểu nhiệt tình giữ Lâm Xán lại ăn cơm, anh khéo léo từ chối, nói là còn có việc, xin phép lần sau sẽ tới chơi.
Bà đành bảo Nghiêm Miểu Miểu tiễn Lâm Xán xuống dưới tầng. Ra tới cửa, cô thở phào nhẹ nhõm, may mà mẹ cô không phát hiện ra chuyện gì.
Lâm Xán không cho cô xuống sân lần nữa, gió lớn như thế, cô lại cởi áo khoác để trong nhà, tiễn anh ra thang máy là được rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt thở phào may mắn của cô, anh hơi buồn cười, véo véo hai má phúng phính: “Đồ ngốc, lo cái gì mà lo?”
Nghiêm Miểu Miểu chu miệng trừng mắt với anh: “Em lo mẹ em biết lại ngăn cấm.”
“Hay là anh quay lại bảo cô là cháu đang hẹn hò với con gái cô, cô cứ yên tâm, cháu sẽ không để con gái cô cưới ai khác ngoài cháu đâu.”
Nghiêm Miểu Miểu vốn tưởng anh đang nói đùa, nhưng lại thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh nhìn cô, chờ đợi cô gật đầu.
Đôi mắt to tròn của cô ngập ý cười, khóe miệng cong lên: “Anh hâm à, sao mà được, em còn chưa chuẩn bị kĩ mà.”
“Vậy khi nào chuẩn bị xong thì nói với anh, anh lại tới thăm, thưa chuyện với bố mẹ vợ.”
“Đồ xấu xa không biết xấu hổ, có ai đồng ý đâu.” Hai má Nghiêm Miểu Miểu ửng đỏ, gương mặt đáng yêu nõn nà yêu kiều xấu hổ.
“Em mới là đồ xấu xa không biết xấu hổ, định chơi đùa anh xong rồi không chịu trách nhiệm à?” Lâm Xán lấy ngón tay niết lấy khuôn mặt như trái cà chua của cô.
Cô liếc thấy thang máy mở cửa, vội đẩy anh vào: “Được rồi, được rồi, anh mau vào đi.”
Lâm Xán ôm lấy đầu cô kéo qua, hôn nhẹ lên cánh môi phấn hồng, nhịn không được liền đè cô vào tường, đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau một lúc rồi mới cho cô về.
Nghiêm Miểu Miểu ôm hai bàn tay lên mặt, mơ mơ hồ hồ vào nhà.
“Miểu Miểu, lớp trưởng lớp con rất khá đấy, vừa khôi ngô, lễ phép lại kiên nhẫn.” Mẹ cô vừa thấy con gái về thì khen Lâm Xán.
“Tất nhiên rồi, hơn nữa lớp trưởng của con còn có thành tích học tập đứng đầu khóa đấy.” Nghiêm Miểu Miểu làm ra bộ dáng vô cùng tự hào.
Mẹ cô nhìn vẻ mặt khoe khoang đắc ý của cô, lạnh lùng nói một câu: “Thằng bé cũng không phải là người nhà mình, con tự hào cái nỗi gì?”
Nghiêm Miểu Miểu không đáp, trong lòng nghĩ: “Người hoàn mỹ như thế chính là của nhà chúng ta mà, hì hì hì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận