Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái dương mưa
Lâm Xán thay quần áo.
Lâm Xán tặng quà cho Miểu Miểu.
***
Sinh nhật của Nghiêm Miểu Miểu là 25 tháng 11, năm nay vừa vặn vào thứ bảy, cha mẹ cô cho cô một khoản tiền để cô tự tổ chức, hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào sinh nhật 18 tuổi của con gái, bởi họ biết rõ là có Lâm Xán rồi thì cũng không đến phiên họ quan tâm.
Nghiêm Miểu Miểu vốn muốn cùng Lâm Xán đi du lịch gần, khoảng 2 ngày một đêm, nhưng Lâm Xán nói muốn thay cô tổ chức, mời bạn bè trong lớp tới nhà anh mở tiệc sinh nhật, cha mẹ anh cũng rất tâm lý nói là cuối tuần này có việc không ở nhà, nhưng cũng không quên mua quà cho Miểu Miểu.
Lâm Xán tập thể hình xong, đi tắm ra vẫn thấy bé mập nằm trên giường không đứng dậy: “Miểu Miểu, mưa nhỏ, bảo bối, dậy đi nào.”
Tối hôm qua Nghiêm Miểu Miểu sang nhà Lâm Xán ngủ, bởi vì nghĩ tới việc hôm nay lại lọ mọ sang sẽ phiền phức, hơn nữa hôm qua cha mẹ anh cũng không ở nhà.
Nghiêm Miểu Miểu nghe thấy âm thanh phiền nhiễu đáng ghét liền trùm chăn lên đầu, tiếp tục vùi mặt vào gối.
Lâm Xán vỗ vỗ má cô dưới chăn: “Ngoan nào, mọi người sắp đến rồi.”
“Ưm, ưm ưm, đáng ghét.” Nghiêm Miểu Miểu đá tung chăn ra, hai tay hai chân khua loạn lên đánh Lâm Xán một trận.
A a ô ô cắn một nhát lên bả vai mát lạnh vừa tắm xong của anh, nũng nịu yếu ớt mắng anh: “Ai bảo tối qua anh làm thế với em, giờ chân em mỏi nhừ rồi.”
Cô chỉ mặc váy ngủ hai dây, bây giờ đang xốc lên tận bụng, bàn tay Lâm Xán trực tiếp bao trọn, xoa lấy mông cô.
“Thế bây giờ làm thêm lần nữa cũng được.” Nói xong liền chọc chọc côn thịt bị cô kích thích vào giữa hai chân cô.
“A… a… không cần, Xán Xán ca ca thật là đáng ghét.”
Rốt cục bé mập cũng chịu dậy, nhưng mà cô không chịu rời khỏi người Lâm Xán, đu lấy người anh muốn anh ôm
đi rửa mặt, sau đó nhắm mắt gục vào vai anh để anh giúp cô thay quần áo.
Cởi váy ngủ của cô, hai bầu ngực đẫy đà lồ lộ dưới ánh nắng ban mai, nhuộm một màu trắng sữa, làm cho Lâm Xán xoa nắn rồi ngậm mút một lúc mới chịu buông ra. Nghiêm Miểu Miểu bị anh bú mút tới thở gấp, cảm xúc dâng trào, hạ thân chảy nước, dùng chân kẹp lấy thắt lưng anh, muốn anh vỗ về an ủi, thế nhưng lại bị anh cự tuyệt.
Nghiêm Miểu Miểu rất tức giận, rõ ràng là tại anh liếm ngực cô mà. Bây giờ anh sướng xong rồi thì quăng con bỏ chợ à?
Trong lòng cô hung hăng nghĩ, đợi tới đêm này xem, em sẽ ăn anh không nhè xương.
Lâm Xán giúp cô mặc quần áo, cột lại tóc, bây giờ anh chăm lo cho cô cực kỳ thuận tay, bé mập mềm mại cũng
chỉ từ trong tay anh nhào nặn. Sửa sang xong, hôn chụt chụt lên mặt cô, Lâm Xán chỉ cảm thấy ôm hôn thế nào cũng không đủ.
Nghiêm Miểu Miểu đem bộ trang phục cô đã chuẩn bị sẵn để Lâm Xán mặc, phối hợp với váy trắng liền thân của cô thì anh mặc áo sơ mi trắng với quần bò.
Cô đứng bên cạnh bưng má, ánh mắt háo sắc nhìn Lâm Xán cài cúc áo, ánh nắng chiếu rọi nửa thân trên của anh, cơ bụng rõ ràng, dọc theo múi bụng nhìn xuống dưới, khiến cho Nghiêm Miểu Miểu vừa nhìn vừa liếm môi.
Lau nước miếng xong, nghĩ tới đêm nay cô sẽ cởi cái áo sơ mi anh đang mặc, từng cái cúc được mở ra, lộ ra thân thể cường tráng, cả người cô sôi trào máu nóng, thực muốn ngay lúc này chạy lên xé toạc áo anh ra.
Hai người sửa sang xong thì xuống tầng. Phòng khách đã được trang trí xong, bóng bay rực rỡ chạm kín trần nhà, trên tường có tờ biểu ngữ HAPPY BIRTHDAY sặc sỡ.
Chẳng hiểu sao Nghiêm Miểu Miểu cảm thấy hơi… đơn sơ, quay sang nhìn Lâm Xán: “Xán Xán, đây là do anh bố trí à?”
Lâm Xán bị cô đoán được, khuôn mặt tuấn tú hơi đỏ lên, luống cuống sờ sờ mũi ho khan hai tiếng.
“Xán Xán ca ca thật tốt.” Nghiêm Miểu Miểu cảm động ôm lấy Lâm Xán, dụi dụi trong lòng anh, hai khỏa vú cọ qua cọ lại khiến tim Lâm Xán mềm nhũn.
“Em thích là được rồi.” Anh vỗ vỗ đầu cô, ánh mắt rối rắm không dám nhìn thẳng.
Đây là lần đầu anh chuẩn bị mấy thứ này, sáng sớm liền dậy làm, kết quả lại không rực rỡ như anh tưởng tượng, quả nhiên lớn thần thì cũng không phải giỏi trăm nghề.
“Kính coong… kính coong.” Chuông của vang lên, Lâm Xán ra mở cổng, thấy Trần Âm và Ngô Vịnh Tranh đã tới.
“Miểu Miểu, sinh nhật vui vẻ! Moa.”
Trần Âm chạy vào ôm lấy Nghiêm Miểu Miểu hôn một cái, sau đó thì thầm bên tai cô: “Cái mình bảo cậu chuẩn bị chưa?”
Nghiêm Miểu Miểu nghe cô nhắc tới thứ đó, cả mặt biến thành quả táo chín: “Rồi, chuẩn bị xong rồi.”
Trần Âm nở nụ cười dâm đãng: “Hì hì hì, hồi trước mình từng cho A Tranh xem rồi, đảm bảo Lâm Xán không quên được ngày hôm nay.”
Nghiêm Miểu Miểu bị cô nói tới xấu hổ, cuống quýt đẩy Trần Âm ra, che gương mặt đỏ lừ chạy mất.
“Âm Âm, em lại làm chuyện xấu gì đấy?” Ngô Vịnh Tranh nhìn thấy nụ cười đáng háo sắc của Trần Âm liền đoán được cô đang bày mưu kế xấu.
“Khụ khụ, em đâu có làm chuyện xấu, em làm chuyện tốt nhé, chuyện tốt nhất trên đời. Ha ha ha ha.” Trần Âm ngả vào người Ngô Vịnh tranh cười không thôi.
Bạn bè lục tục kéo nhau tới, Lâm Xán chuẩn rất nhiều trò chơi, trong nhà còn có dàn karaoke, có phòng chiếu phim
mini, đói bụng thì có đồ ăn.
Hôm nay có cả bạn lớp 10 lẫn bạn lớp 11, tất cả dù quen hay không quen đều vô cùng thoải mái, ầm ĩ chơi đùa.
Buổi tối khi cắt bánh sinh nhật, mọi người đều lấy quà ra tặng Nghiêm Miểu Miểu chúc cô sinh nhật 18 tuổi vui vẻ, quay sang nhìn Lâm Xán thấy anh chỉ đứng nở nụ cười nhìn Miểu Miểu, tất cả hùa vào hỏi anh quà tặng đâu rồi?
Nghiêm Miểu Miểu cũng tò mò nhìn về phía anh, trong lòng cô rất mong chờ món quà của anh.
Thế rồi anh với tay kéo một quả bóng bay trên trần nhà xuống, chọc vỡ quả bóng ra, bên trong là một chuỗi sáng long lanh.
Lâm Xán giơ tay bắt lấy, đó là một cái vòng cổ bằng vàng, mặt dây chuyền là hai hình trái tim, nó sáng rực rỡ nằm trong lòng bàn tay anh.
“Wow…” Mọi người đều kêu lên hâm mộ.
Trần Âm nhìn thấy rất hâm mộ, sau đó quay sang cấu cho Ngô Vịnh Tranh một cái: “Ngốc tử, anh nhìn Lâm Xán nhà người ta xem, sau đó tự soi lại mình đi, hừ.”
Lâm Xán tiến lên đeo giúp Nghiêm Miểu Miểu, lúc này Nghiêm Miểu Miểu mới thấy hai trái tim đều có khắc chữ, một cái là Sun, một cái khắc Rain, ở dưới khắc một cụm từ Solar rain.
Đeo xong anh liền nhìn cô nói: “Mưa nhỏ, sinh nhật vui vẻ.” Đôi mắt anh tràn đầy thâm tình.
Nghiêm Miểu Miểu bị đôi mắt mãnh liệt của anh làm cho đỏ bừng hai má, không dám nhìn thẳng anh, đành cúi đầu khẽ ừ một tiếng.
“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!” Không biết là ai khởi xướng, mọi người bắt đầu hô hào, nhìn chằm chằm hai người như muốn nói Lâm Xán không hôn thì nhất định họ sẽ không buông tha.
Mấy chuyện “xấu xa” Nghiêm Miểu Miểu đều đã từng làm với Lâm Xán hết rồi, một cái hôn có là gì, nhưng không biết tại sao giây phút này tim cô lại đập dồn dập, cả người luống cuống, xấu hổ không dám ngẩng mặt lên.
“Được rồi, được rồi, các cậu đừng trêu chọc Miểu Miểu nhà tớ nữa.” Lâm Xán thấy cô khẩn trương liền đau lòng, hơn nữa anh cũng không muốn thân mật cho người khác
xem.
Tiếng đùa nghịch dần lắng xuống, bọn họ biết Lâm Xán sẽ không dễ dàng thỏa hiệp đâu.
Hát bài hát chúc mừng sinh nhật rồi cắt bánh, trời dần tối, mọi người thay nhau chào tạm biệt.
Trần Âm là người ra về cuối cùng, trước khi đi lén lút lôi Miểu Miểu lại: “Miểu Miểu, cố lên nhé.”
Nghiêm Miểu Miểu đỏ bừng cả mặt, ấp úng ứng phó mấy câu: “Ừ, mình biết rồi, cậu về nhanh lên, A Tranh nhà cậu đang đợi đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận