Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quần lót của anh bao bọc tiểu huyệt mềm mại của cô.
****
Lâm Xán ôm Nghiêm Miểu Miểu bị anh giày vò tới ngất xỉu vào nhà tắm, giúp cô tắm rửa sạch sẽ, sau đó bôi
thuốc vào âm huyệt sưng đỏ của cô.
Trước đấy anh đã search baidu, cũng ra hiệu thuốc hỏi thăm, sau khi làm xong mà bôi thuốc sẽ giúp cô không bị
đau. Mọi người chắc không ngờ được, lớn nam thần Lâm Xán lúc vào hiệu thuốc hỏi chuyện này, làm cho nhân
viên kinh ngạc nhìn chằm chằm anh, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh thong dong nhưng thực ra tai đã đỏ ửng.
Hai người quấn lấy nhau đi ngủ, Nghiêm Miểu Miểu thoải mái rúc vào lòng anh, trên người anh tỏa ra hơi ấm, vào buổi sáng cuối thu se lạnh thế này thì thật vô cùng dễ chịu, trong lúc mơ màng cô cọ cọ vào lồng ngực cường tráng của anh.
Lâm Xán bị cô ôm chặt cứng, liền vuốt ve khuôn mặt mũm mĩm đang úp sấp của cô, nhìn gương mặt đỏ bừng đáng yêu, anh không chịu được mà muốn cắn một ngụm, liền véo véo má cô thêm vài lần nữa.
Nghiêm Miểu Miểu bị hành vi của anh làm cho thức giấc, mơ mơ màng màng trách mắng: “Lâm Xán xấu xa… Lâm Xán hư hỏng…” Giọng nói mềm nhũn còn vương hơi thở tình dục.
Lâm Xán cũng cười cười phản kích: “Bé mập, bé mập háo sắc.”
Mấy câu đó chọc tức Nghiêm Miểu Miểu, cô há miệng cắn núm vú nhàn nhạt của anh, dùng miệng day day nó. Vật mềm mềm đang đặt sau mông cô liền trướng to lên, nóng bỏng ma sát mông cô.
Lâm Xán ưỡn hông, cọ vào bộ mông cô, âm thanh trầm thấp khàn khàn: “Cục cưng, điểu huynh của em dậy rồi, muốn vào thăm tiểu muội muội.”
Nghiêm Miểu Miểu bị anh khiêu khích tới nức nở, xoay xoay khỏi người anh: “Ô… ô… không muốn, không muốn, em còn đau lắm, em muốn ngủ tiếp.”
Không hiểu sao tinh lực của con trai lại dồi dào như thế, rõ ràng người phải ra sức là anh, thế mà không ngủ mấy tiếng vẫn khỏe như rồng như hổ, còn cô chỉ việc nằm im hưởng thụ mà giờ lại mệt tới vô lực, tiểu hoa đau ê ẩm, chân cũng mềm nhũn.
Lâm Xán nhìn bé mập nhắm tịt mắt lại mếu máo nức nở: “Được rồi, được rồi, cục cưng ngoan, anh không trêu em.”
Anh hôn xuống đôi mày nhăn lại của cô: “Em ngủ tiếp đi, anh đi tập thể dục một chút.” Anh xuống giường thu dọn đống hỗn độn trên sàn nhà, vốn dĩ có thể đợi người giúp việc tới dọn, nhưng anh lại sợ Miểu Miểu dễ xấu hổ, bị mọi người thấy lại thẹn thùng.
Thỉnh thoảng Lâm Xán ngó vào phòng, thấy cô vẫn ngủ say sưa, không nỡ làm phiền cô, xem ra tối qua anh làm cô rất mệt mỏi.
Nghiêm Miểu Miểu ngủ tới khi mặt trời lên tới đỉnh đầu mới thỏa mãn tỉnh dậy, lúc bước xuống giường chút nữa thì ngã quỵ, chân cô không có chút cảm giác, âm huyệt theo mỗi bước chân truyền tới đau xót.
Khi vào phòng tắm rửa mặt, cô thấy trên người mình toàn là vết xanh tím, từ cổ tới cẳng chân đều bị Lâm Xán gặm qua, hai đầu ngực đỏ sậm hơn so với thường ngày, eo nhỏ bị anh xoa niết bầm tím, cúi xuống nhìn hai cánh hoa, nhờ có Lâm Xán bôi thuốc mà chỉ sưng đỏ một chút.
Cô lục tìm áo phông của Lâm Xán mặc vào, vừa vặn che tới bắp đùi, nếu có khẽ giơ tay sẽ lộ mông. Cô không dám mặc quần lót của mình, tìm trong ngăn tủ của anh một cái màu xanh thẫm, rộng trước rộng sau nhưng sẽ không cọ vào hạ thân cô.
Phía trước quần bị rộng, nếu là Lâm Xán mặc vào, chắc chắn gậy thịt dù đang mềm oặt cũng có thể làm cho cái quần căng phồng lên.
Nghiêm Miểu Miểu cứ như thế mơ mơ hồ hồ ra ngoài, không thấy Lâm Xán đâu liền gọi: “Xán Xán… Xán Xán
ca ca.”
Lâm Xán đang ở trong phòng tập thể hình, nghe được âm thanh của cô vội vàng đi ra, thấy cô không đi dép mà
chân trần đứng trên sàn nhà, vội chạy tới ôm cô vào lòng mắng: “Sao không đi dép vào, Nghiêm Miểu Miểu, anh dặn em bao nhiêu lần rồi.”
Cho dù giọng anh tức giận thì cô cũng không sợ, lau lau mồ hôi trước ngực anh, chu miệng làm nũng: “Đói quá.”
Lâm Xán thở dài, anh bây giờ có thể làm gì cô, bé mập không còn sợ anh nữa rồi.
Anh đành ôm cô vào bàn ăn, sau đó vào bếp bưng ra tô cháo nóng hôi hổi.
Lúc trở lại anh thấy áo phông bị xốc lên, lộ ra góc quần lót của mình, nhất thời máu nóng cuồn cuộn, dương vật dưới thân lập tức cương cứng.
Đũng quần lót của anh bao lấy tiểu huyệt mềm mại của cô, hơn nữa cái quần đó hôm qua anh vừa mới mặc, vậy
khác nào hạ thân hai người đang gián tiếp dính vào nhau.
Anh đặt bát cháo xuống mặt bàn, ôm eo cô nâng lên ngồi trên đùi anh, côn thịt cứng rắn trực tiếp chui vào giữa hai chân cô.
Anh ngậm vành tai nhuốm hồng của cô: “Miểu Miểu, điểu huynh lại bị em trêu chọc thức giấc rồi, sưng đau lắm, em để cho tiểu muội muội xoa dịu vỗ về nó nhé.”
Nghiêm Miểu Miểu liếc mắt coi thường, tối qua khai bao xong làm cho bây giờ Xán Xán giờ giờ phút phút đều động xuân tình.
“Ưm… ô… không được.” Nghiêm Miểu Miểu xoay mông tránh ra, muốn thoát khỏi côn thịt bỏng cháy, mà cây gậy ấy lại bị mông cô ma sát càng lúc càng to thêm.
Lâm Xán không ép buộc được cô, mà anh cũng không muốn ép buộc cô, đành phải mệt mỏi gục vào vai cô, thò tay vào trong áo xoa nắn bầu ngực đẫy đà.
Nghiêm Miểu Miểu không để ý tới anh, cầm thìa xúc cháo ăn, wow, là cháo tôm thịt mà cô thích nhất, cô lập tức quay lại hôn chụt lên môi Lâm Xán.
Lâm Xán liếm liếm chỗ cháo vương lại bên miệng mình, ngón tay anh từ bầu ngực to mềm của cô lướt xuống dưới, quần lót của anh giờ bị da thịt cô làm cho nóng lên, phía trước hơi rộng.
Duỗi tay vào trong nhẹ nhàng vuốt ve huyệt nhỏ nóng ẩm, “Bảo bối, em còn đau không? Có cần bôi thêm thuốc nữa không?”
“Không cần, không cần đâu.”
Anh vuốt ve khe nhỏ ẩm ướt, sau đó đưa ngón tay lên ngậm vào miệng, vị mặn tanh như của nước tiểu cùng với dâm dịch thiếu nữ, chẳng hiểu sao anh cảm thấy rất ngọt
ngào, tiếp tục cho xuống xoa nắn, còn tiến vào mật huyệt đùa nghịch, khiến cho cả ngón tay ướt đẫm.
Anh rút ra đưa lên miệng say sưa liếm mút: “Ngọt quá.”
Cô ăn cháo ăn tới no say, anh liếm dâm thủy của cô cũng liếm tới thỏa mãn.
Khuôn mặt Nghiêm Miểu Miểu xấu hổ tới đỏ bừng, cả vành tai cũng nóng rực, vẻ mặt tha thiết cầu xin: “Ưm… Xán Xán, anh bình tĩnh một chút được không?”
Lâm Xán đâm kiếm thịt đã bị nung cháy vào giữa hai đùi cô: “Em hỏi nó đi, xem nó có bình tĩnh được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận