Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho nên khi đó đã làm rồi?

“Phù…..”

Diệp Nam Phong đột nhiên thổi vào nơi riêng tư của cô, một cảm giác kỳ dị làm Diệp Chi hít vào một hơi, từ trong ký ức tỉnh lại.

Cô nhìn anh trai đang bận rộn trong ngoài, ánh đèn chiếu bóng dáng của anh lên người Diệp Chi, lông mi trên khuôn mặt nửa sáng tối của anh thật dài, càng làm cho anh trông có vẻ thâm trầm lạ thường. Hơn hai mươi năm ở chung, Diệp Chi vẫn cảm thấy anh trai mình thật kỳ lạ.

—-

Diệp Nam Phong luôn sắp xếp khám cho Diệp Chi vào buổi tối, khi đó không phải là thời gian khám bệnh của bệnh viện, đối với khoa thần kinh thì ít bận rộn hơn, anh cũng có thể dành nhiều thời gian cho em gái.

Hai người vừa bước vào phòng khám thì Diệp Nam Phong liền khóa trái cửa, đây là việc anh sẽ làm mỗi lần kiểm tra bệnh. Trước kia cô không cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng hiện giờ Diệp Chi lại tựa hồ phát giác ra được chuyện anh trai muốn làm, mà cô thì vẫn chưa thể chấp nhận một người anh trai như vậy.

Xe lăn bị đẩy đến bên giường khám, cô bất an liếc nhìn thiết bị bên cạnh giường: “Lúc kiểm tra phải đóng cửa sao? Em nghĩ nên mở cửa cho gió lưu thông thì sẽ tốt hơn?”

“Trong lúc kiểm tra khó tránh khỏi sẽ đề cập đến một số chỗ riêng tư.”

Diệp Nam Phong đã không còn kiêng dè nữa, trước kia Diệp Chi tin tưởng anh cho nên anh không cần giải thích mọi chuyện, cho dù làm chuyện gì thì cô cũng sẽ phối hợp với anh. Sau một thời gian điều trị, anh lại chậm rãi thăm dò điểm mấu chốt của cô.

Diệp Nam Phong cầm tấm phim vừa chụp lên quan sát: “Khả năng hồi phục kỳ thực không tệ. Chi Chi cần phải dũng cảm hơn nữa. Dây thần kinh không có vấn đề gì, chỉ cần làm một số biện pháp để kích thích nó là được.”

“Kích thích như thế nào?”

“Làm một chút thử đau đớn, hoặc sử dụng phương pháp mát xa kỹ lưỡng giống như trước đây.”

Anh tháo nửa dưới của giường bệnh ra và lắp thành hai cái giá đỡ, Diệp Chi nhìn chiếc giường đã được tạo hình, có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mình nằm trên giường, hai chân bị trói vào giá đỡ hai bên.

Anh trai ở trong nhà còn dám xâm phạm cô, cô không rõ ở nơi này anh sẽ làm gì.

Chẳng lẽ anh ấy thật sự giúp cô trị liệu?

——————————

Trong lòng Diệp Chi trước sau vẫn mang theo một tia hy vọng: “Anh hai, không phải nói chụp x quang là xong rồi sao?”

“Còn phải kiểm tra phản xạ thần kinh, cũng giống như những lần trước mà, em quên rồi sao?”

Anh bế Diệp Chi đến giường trị liệu, duỗi tay móc lấy quần lót của cô rồi cởi ra.

Diệp Chi vội vàng bắt lấy cánh tay Diệp Nam Phong: “Anh hai, em, em còn chưa chuẩn bị xong….”

Diệp Nam Phong sờ đầu cô trấn an: “Không cần chuẩn bị, em chỉ cần nằm xuống cảm nhận là được.”

Gió điều hòa trong phòng khám thổi mạnh đến mức làm cơ thể Diệp Chi run rẩy, cảm giác lạnh lẽo từ bên dưới người khiến cô vô cùng bất an.

Diệp Nam Phong cởi quần lót xuống, bật đèn nhìn vào giữa hai chân cô: “Sao em run thế?”

Hàm răng Diệp Chi run lên lập cập: “Em, lạnh quá….”

“Một lát nữa sẽ nóng lên thôi.”

Diệp Nam Phong đặt hai chân cô lên hai cái giá hai bên, sau đó dùng dây để cố định lại, giữ cho hai chân cô mở rộng. Diệp Chi nhân lúc anh quay người mà nhanh chóng kéo váy xuống, nhằm che đi bộ phận riêng tư của mình.

Diệp Nam Phong thong thả rửa tay, là bác sĩ, trước khi bắt đầu bất kỳ ca phẫu thuật nào, anh ấy đều rửa tay rất cẩn thận. Anh cũng từng cầm tay cô và hướng dẫn từng chút một về bảy bước rửa tay, lòng bàn tay anh rất lớn, có thể dễ dàng bao lấy tay Diệp Chi, bôi nước rửa tay lên tay cô, để một người mù như cô có thể cảm nhận được cách rửa tay sạch sẽ nhất.

Lúc Diệp Nam Phong đẩy chiếc xe chứa dụng cụ trị liệu tới, Diệp Chi mới thoát khỏi suy nghĩ, nhìn anh mở lớp bọc ra, từ bên trong rút ra một cây kim mỏng. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay lướt trên đùi cô tìm huyệt vị.

Diệp Chi từ nhỏ đã sợ tiêm thuốc, trước kia cô không biết anh trai dùng phương pháp châm cứu, bây giờ cô đã nhìn thấy và cảm nhận được nên liền sợ hãi và muốn trốn thoát khỏi tay anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận