Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tay Diệp Nam Phong hướng lên trên, chạm đến mép dưới ngực cô, đẩy áo ngực lên một chút.

Bàn tay vuốt ve làn da mịn màng.

Anh rất nghiêm túc hỏi cho ra lẽ: “Vậy hôm đó anh nhìn thấy….”

“Không phải ở đó…. chỉ, chỉ ở bên cạnh….”

Diệp Chi bị buộc phải kể về sự thân mật giữa mình và bạn trai cũ.

Tay Diệp Nam Phong đã xâm nhập vào trong nội y cô, xoa nắn bộ ngực nõn nà, ngón trỏ ấn cho núm vú trũng xuống, sau đó móc một chút liền đứng thẳng dậy.

“Hừ ưm….”

Diệp Chi cong người lên, bị anh trêu chọc giống như công tắc đột ngột mở ra, toàn thân cô bỗng nhiên nóng bừng, trong lòng dâng lên một cảm giác thèm muốn đối với bàn tay kia.

Cơ thể dần trở nên khác lạ.

Diệp Nam Phong xoa xoa ngực cô: “Ở đây thì sao?”

“Cũng, cũng không….”

Đầu ngón tay anh bóp lấy núm vú, móng tay được cắt tỉa gọn gàng sau khi ấn vào vẫn mang theo bộ bén nhọn hình vòng cung, có hơi đau nhưng nhiều hơn là cảm giác ngứa ngáy.

Giọng nói của anh có hơi run rẩy: “Hắn chưa từng chạm qua nơi này?”

Diệp Chi có chút mơ hồ: “Có, có sờ qua, nhưng không… không liếm….”

Tay Diệp Nam Phong mở to ra bao trọn lấy bầu ngực cô, còn kéo tay cô đặt lên mu bàn tay mình: “Sờ như thế nào? Em có thể mang theo tay anh hai làm thử một chút được không?”

Diệp Chi sờ lên mu bàn tay anh, gân xanh nổi trên tay tạo cảm giác hơi gồ ghề. Bàn tay như vậy dường như rất khỏe, làm cô nhớ đến một câu – sinh lực dồi dào.

Khó trách chỉ một ngón tay đã có thể làm toàn thân cô mềm nhũn.

Diệp Chi lắc lắc đầu, như không hề ý thức được suy nghĩ lúc này của mình đã đi chệch hướng, cô không còn là cô thường ngày nữa, tay không cần ai dẫn dắt cũng tự động di chuyển: “Chỉ cần, xoa xoa…..”

Năm ngón tay Diệp Nam Phong chậm rãi chìm vào ngực cô, bộ ngực đàn hồi lại làm anh phải dùng sức mạnh hơn, mãi cho đến khi trên mặt Diệp Chi lộ ra vẻ mặt khó chịu, anh mới từ từ buông tay ra, đầu ngón tay tiện thể ngoéo lấy núm vú cô một cái.

Diệp Chi ngửa đầu thở dốc một lúc mới phát ra giọng nói run rẩy.

“Không, ngón tay không có móc lấy cái kia….”

“Bởi vì người đàn ông kia không biết làm, anh hai là bác sĩ, so với hắn còn hiểu rõ cơ thể Chi Chi hơn.”

Khoảnh khắc đó đột nhiên mang đến một dòng điện mãnh liệt, càng kỳ lạ là, so với phương pháp châm cứu thì phương pháp này còn kích thích hơn.

“Em đổ mồ hôi rồi.”

Quần áo của cô đã bị mở toang, ga trải giường sau lưng thấm đẫm mồ hôi. Diệp Nam Phong đỡ lưng cô ngồi dậy: “Nếu cứ tiếp tục như vậy thì quần áo em sẽ ướt mất, cho nên vẫn cởi ra đi, lát nữa rồi mặc vào. Có anh hai ở đây, em không cần sợ.”

Vừa nói, hai tay anh vừa đưa lên trên muốn cởi áo cô ra, Diệp Chi biết là không nên làm vậy, nhưng cơ thể cô lại không tự chủ được mà ỡm ờ: “Em, em không muốn cởi.”

“Không cởi thì lát nữa sẽ ướt hết, lúc đó sẽ không có quần áo để thay.”

Chiếc áo từ trên đỉnh đầu tuột ra, Diệp Nam Phong tiếp tục kéo váy cô xuống, toàn thân trên dưới chỉ còn sót một chiếc áo ngực lỏng lẻo.

Anh đưa tay ra sau lưng Diệp Chi, chỉ bằng một tay đã cởi được nút thắt áo ngực.

“Anh hai….”

Diệp Chi ôm lấy ngực mình, thân thể trần truồng bị luồng khí lạnh từ điều hòa kích thích, khiến cô tỉnh táo hơn chút.

Cơ thể nóng lên một cách khó hiểu, không phải vì hồi hộp hay chột dạ, cũng không phải vì thời tiết nóng bức, mà là từ sâu trong thân thể phát ra nhiệt độ, mang theo vài phần cáu kỉnh cùng khát vọng.

Lúc này cô mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Cho dù cô ở trong lòng có thuyết phục bản thân phối hợp chữa trị với anh trai như thế nào, thì cũng không tới mức phải cởi quần áo, còn có suy nghĩ khác với bàn tay anh trai, vừa chạm vào đã muốn đưa làn da lại gần nó.

Cô muốn bản thân tỉnh táo lại, nhưng cuối cùng vẫn mất cảnh giác với anh. Diệp Nam Phong nắm lấy bả vai để cô nằm xuống, cô liền không tự chủ mà ngoan ngoãn nằm xuống, hai tay còn thành thật đặt ở hai bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận