Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh vừa nói vừa kéo vòng, chỗ sâu trong âm vật bị chiếc vòng kéo ra, cơn khoái cảm mãnh liệt không ngừng tràn vào cơ thể cô, không có cảm giác đau đớn mà ngược lại còn khiến da đầu cô tê dại. Khoái cảm sung sướng được bao bọc bởi một lớp sợ hãi vì bị anh trai uy hiếp, càng thoải mái thì cô càng không dám hưởng thụ.

“A a a….”

Diệp Chi không thể không rên rỉ cầu xin tha thứ: “Đừng mà… ưm a…. a a… đừng, sẽ kéo rách mất….”

Âm hộ không ngừng run rẩy, Diệp Nam Phong chuyển từ kéo sang đẩy vào, vòng kim loại chìm sâu vào bên trong.

Diệp Chi nhíu mày, vẻ mặt nhăn lại dường như đang khó chịu, nhưng cũng giống với sung sướng.

“A ~ ~”

Âm hộ co rút dữ dội phun ra một dòng dâm dịch.

Diệp Nam Phong lấy tay bịt kín môi cô, làm tiếng rên rỉ cực khoái giấu trong miệng, muốn chờ cô đạt cao trào xong mới nhắc nhở, nhưng thời gian lên đỉnh của cô kéo dài quá lâu, anh chờ không kịp.

“Em nhỏ giọng chút, mẹ sẽ nghe thấy.”

Thân thể Diệp Chi vẫn đang co giật, căn bản không cách nào kìm nén được.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Diệp Chi còn chưa kịp bình tĩnh lại thì Diệp Nam Phong đã nhận điện thoại.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?”

Giọng nói của anh cất lên đã làm cô giật mình, sau khi nhận ra đó là cuộc điện thoại mới nhẹ nhàng thở ra.

Bên kia truyền đến tiếng hỏi thăm của mẹ: “Nam Phong, thân thể con thế nào rồi?”

“Không sao ạ, con ở lại theo dõi thêm một ngày nữa là có thể xuất viện.”

Giọng nói của anh có hơi khàn, nhưng vì anh đang bị bệnh nên đó là bình thường, mẹ cũng không nhận ra có gì khác lạ.

“Chi Chi có đó không?”

Diệp Nam Phong nhìn vẻ mặt nhuốm màu dục vọng của Diệp Chi: “Có, mẹ muốn gặp em ấy không?”

“Không cần đâu, con thật là, sức khỏe em gái con đã không tốt mà con còn bảo nó tới bệnh viện cùng….”

Hiện tại không phải tới bệnh viện nữa, mà là tới luôn trên giường rồi.

Diệp Chi bối rối, thấy anh trai đang nói chuyện với mẹ, cuối cùng cô cũng có thể nghỉ ngơi một lát, yên lặng khôi phục lại trạng thái trước đó.

Nhưng Diệp Nam Phong không để cô yên, tay anh sờ soạng nơi riêng tư của hai người một hồi rồi lại nghiêng người về phía trước, đưa dương vật cương cứng chọc vào lỗ huyệt cô, một loạt động tác giống như sẵn sàng đút vào.

Trong mắt Diệp Chi lộ ra vẻ cầu xin, cô thậm chí không dám lắc đầu từ chối, sợ sẽ kích thích anh trai làm ra hành động quá đáng hơn, vừa rồi anh kéo âm vật đã khiến cô sợ hãi, cũng làm cô đạt tới cao trào.

Giọng nói ân cần của mẹ vẫn còn tiếp tục: “Nam Phong, con có ăn kiêng gì không? Mẹ đã mua đồ về, đang nấu cơm mới nhớ ra con đang bệnh, có phải một số món không thể ăn? Mẹ mua sườn, ớt xanh,….”

Mẹ đang đếm những thứ mình đã mua.

Diệp Nam Phong đặt điện thoại sang một bên, anh kéo một chân cô ra, ghé vào tai cô nói: “Đừng phát ra âm thanh.”

Diệp Nam Phong thúc eo, đẩy dương vật của mình vào âm đạo Diệp Chi, quy đầu của anh còn to hơn thân gậy, vừa mới xâm nhập vào đã kéo căng âm đạo của cô.

Ký ức duy nhất của cô về âm hộ trước khi bị cắm vào là phải dùng ngón tay để giãn nở mới có thể xâm nhập. Hiện giờ chỉ sau một lần cao trào dữ dội, không cần bất cứ thứ gì giãn nở cũng có thể đi vào. Cô cảm giác được bên dưới mình bị xé toạc ra, nhưng khác với khi kéo vòng âm vật, nó không đau mà chỉ là một cảm giác khoái cảm đáng sợ.

Cô không thể từ chối, nếu vùng vẫy sẽ làm ván giường phát ra tiếng động, âm thanh sẽ truyền vào điện thoại. Diệp Chi không còn cách nào khác đành phải ôm chặt người Diệp Nam Phong, cố gắng cưỡng lại khoái cảm dưới thân.

Quy đầu thật vất vả mới nhét hoàn toàn vào trong hoa huyệt, đồng thời điện thoại cũng truyền đến giọng nói của mẹ sau khi đã đọc xong tên các thực phẩm: “Thế nào, có món gì con không ăn được không?”

Thân thể Diệp Chi sướng đến co giật, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, rèm cửa đã đóng lại, đèn trong phòng bị Diệp Nam Phong tắt đi, làm cho ánh mắt hai người nhìn nhau dường như đều trở nên mập mờ khó hiểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận