Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Nam Phong vẫn như thường lệ tiến vào phòng cô, sau khi thẳng thắn anh đã không còn cố kỵ nữa, trong bệnh viện trước mặt mẹ anh còn dám làm loại chuyện này, thì khi ở nhà không có ai, anh chắc chắn sẽ càng không kiêng nể gì.

Anh vẫn xoa bóp chân cho Diệp Chi như thường lệ, phần thưởng cho sự phục tùng tạm thời của cô là Diệp Nam Phong không để đôi chân của cô bị phế bỏ, ít nhất còn có chút cảm giác.

Diệp Chi đè xuống cảm xúc muốn tránh né của mình, nhỏ giọng nói: “Anh hai, em muốn đi lại như người bình thường, anh có thể đừng tiêm thuốc cho em được không?”

Từ nhỏ cô đã có một gia đình hạnh phúc, cuộc sống sung túc, có cha mẹ cưng chiều từ ngày này qua ngày khác. Trước tai nạn xe, trở ngại lớn nhất mà cô gặp phải là vừa mới tốt nghiệp, hồ sơ xin việc của cô bị từ chối ba lần. Cô bé hoạt bát thích cười, giống như một mặt trời nhỏ từ sau vụ tai nạn đã trở nên nhút nhát, thu mình, sự đồng hành của Diệp Nam Phong đã khiến cô nói chuyện nhiều hơn với anh trai mình.

Nhưng bây giờ ở trước mặt anh, cô cũng bắt đầu nói chuyện cẩn thận giống như một con chim sẻ nhát gan, sợ cành cây gãy phải luôn cảnh giác cao độ. Diệp Nam Phong chỉ cần mở miệng nói chuyện là thân thể cô liền run lên không thể kiểm soát.

Anh chuyển từ xoa bóp thành vuốt ve chân, cảm nhận từng tấc một trên da, sau đó mỉm cười: “Nghĩ kỹ chưa?”

Trên mặt cô vẫn không giấu được sự kháng cự.

Diệp Chi giống như đã hạ quyết tâm rất lớn: “Vâng. Chúng ta cả đời cũng không thể tách ra… Cho dù em có khôi phục lại thị giác và hai chân được lành lặn thì anh hai vẫn sẽ làm bất cứ điều gì mà anh muốn.”

Nếu cô đã thẳng thắn như vậy thì Diệp Nam Phong cũng không cần giấu giếm: “Cho dù là như vậy, ngoại trừ việc phải mạo hiểm vì em có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào thì anh còn được lợi gì?”

Diệp Chi nghĩ một chút: “Em có thể nấu cơm cho anh.”

Chỉ cần làm cô hồi phục trước thì mọi chuyện đều có thể thương lượng.

Diệp Nam Phong nắm lấy tay cô, ngậm ngón trỏ vào miệng, đầu lưỡi liếm láp từng đốt ngón tay, sau đó ngậm cả ngón tay vào rồi lại từ từ rút ra, như thể đang bắt chước động tác….. thọc vào rút ra.

Khoang miệng anh rất nóng, mang theo cảm giác kỳ dị làm thân thể Diệp Chi cũng bất giác nóng lên.

Cơ thể cô đã bị anh trai làm cho trở nên mẫn cảm…

Diệp Nam Phong chuyển sang liếm mu bàn tay, sau đó từ mu bàn tay liếm dọc đến ngón giữa, vừa liếm vừa mút, ngón tay nối thẳng đến tim, cứ như vậy thong thả trêu chọc, đầu lưỡi càng ngày càng thâm nhập sâu vào lòng cô, chờ đến khi ngón út tiến vào trong miệng, hô hấp Diệp Chi cũng trở nên rối loạn.

Diệp Nam Phong liếm ướt các ngón tay rồi mới chậm rãi vuốt ve: “Mỗi ngày nấu cơm sẽ làm tay em thô ráp.”

Anh thích em gái mình mãi mãi mềm mại và mịn màng.

Diệp Chi không nghĩ ra được mình có thể làm gì để anh hài lòng? Vì anh trai cô là một người ưu tú, từ nhỏ đến lớn không có bất kỳ thứ gì mà anh không làm được, anh cũng không cần sự giúp đỡ từ gia đình vẫn có thể đạt được mọi điều mà mình muốn.

Còn cô thì chỉ biết cách chạy trốn.

Diệp Nam Phong vuốt ve một bên má cô: “Em có thể từ từ nghĩ, làm thế nào để đối xử tốt với anh hai.”

Ngón tay anh chà sát qua lại môi cô.

Nhắc đến mức này rồi, Diệp Chi cũng không phải kẻ ngốc, cô mím môi, kìm lại đôi mắt sắp đỏ bừng, nắm lấy tay người đàn ông, học theo động tác của anh, ngậm ngón tay vào miệng để lấy lòng anh.

Nhưng hành động này quả thật quá xấu hổ, nhất là khi anh còn thọc vào rút ra nữa, Diệp Chi ngậm ngón tay cứ thế mặc anh di chuyển.

Mặc kệ nội tâm cô nghĩ thế nào, chỉ cần cô chủ động thì anh trai sẽ rất vui vẻ. Ngón tay trong miệng cong lại đè lên lưỡi cô, kéo lưỡi ra vào.

“Di chuyển đi.”

Để lấy lòng anh, cô phải làm anh sung sướng.

Diệp Chi thử cử động đầu lưỡi, lập tức được anh cổ vũ: “Đúng rồi, cứ như vậy, đầu lưỡi tìm ngón tay của anh liếm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận