Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiều thứ bảy thời tiết nóng rực, máy điều hòa trong phòng tách nhiệt độ trong nhà và ngoài trời thành hai thế giới. Diệp Chi đứng trước cửa sổ kính sát trần, nhìn phong cảnh bên ngoài mê mẫn đến nỗi không nỡ nằm xuống.

Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Diệp Nam Phong bước nhanh đến phía sau cô, gõ gõ vào cửa sổ kính trước mặt: “Hắn tới rồi, đang đợi em ở dưới lầu.”

Diệp Chi kinh ngạc nhìn người dưới lầu, Hạ Thư Niên từ ngoài cổng đi vào, đi đến dưới lầu nhưng không gõ cửa, chỉ đứng dưới gốc cây đại thụ, cầm điện thoại đang xem thứ gì đó.

Diệp Nam Phong có nói chủ nhật này sẽ hẹn anh ấy gặp mặt, nên khi anh đột ngột xuất hiện làm Diệp Chi không khỏi căng thẳng.

“Anh nói với hắn là em đang ngủ, xem hắn có thể đợi em tới khi nào.”

Lại lần nữa gặp mặt, hình bóng quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, làm tất cả những lời tàn nhẫn mà Diệp Chi chuẩn bị trong đầu đều tan thành mây khói.

Cô cụp mắt xuống, lạnh lùng nói: “Nhiệt độ bên ngoài hôm nay đến 39 độ, anh ấy chưa từng chịu khổ, sẽ dễ bị bệnh.”

Nhìn kỹ cây đại thụ mà anh đang núp phía dưới, không hiểu sao những cành lá bình thường rậm rạp, lúc này lại có vẻ trơ trụi, không thể che được nhiều ánh sáng. Hạ Thư Niên cất điện thoại đi, không ngừng nhìn về phía tầng lầu bên này.

Anh không biết Diệp Chi sống trong căn phòng bên này, ánh sáng ban ngày làm cho người bên ngoài không nhìn được bên trong, nhưng khi ánh mắt anh liếc qua, Diệp Chi lại không dám cùng anh đối diện.

Diệp Nam Phong từ phía sau ôm lấy cô: “Em vừa mới bình phục đã bắt đầu quan tâm hắn.”

“Em sợ nếu anh ấy có chuyện gì thì chúng ta đều phải chịu trách nhiệm.”

Diệp Nam Phong đột nhiên áp môi vào tai cô, ở trong phòng điều hòa lâu nên môi anh có hơi lạnh.

Diệp Chi đang nhìn Hạ Thư Niên, lại bị anh trai làm hành động thân mật như vậy, cô theo bản năng tránh sang một bên.

Diệp Nam Phong kéo đầu cô quay lại, ép cô sát vào môi anh, hôn đi hôn lại, còn cố ý tạo ra một vài âm thanh đặc biệt vang lên bên tai cô.

“Anh hai….” Diệp Chi đẩy anh: “Sẽ bị nhìn thấy.”

Diệp Nam Phong cũng không phủ nhận, ghé sát vào tai cô nói: “Đúng vậy, nên em hãy biểu hiện tốt một chút.”

Vào ban ngày, từ bên ngoài sẽ không nhìn thấy bên trong, nhưng từ bên trong lại có thể nhìn rõ hết mọi thứ ở ngoài. Từ góc độ của Diệp Chi thì Hạ Thư Niên trông giống như có thể nhìn thấy dáng vẻ của cô.

Diệp Chi giãy giụa nói: “Như vậy, như vậy không ổn lắm….”

Diệp Nam Phong giữ chặt tay cô, đặt lên tấm kính, kéo tay cô vuốt ve hình bóng trên kính: “Có nhiều cô gái khi thích một ai đó, sẽ thích viết tên và vẽ chân dung của người ấy. Em vẽ tranh đẹp như vậy, hãy dùng ngón tay phác họa hình dáng của hắn đi.”

Nói xong anh liền mang theo tay cô miêu tả bóng dáng của Hạ Thư Niên.

“Không cần, không….” Diệp Chi giãy giụa không phối hợp: “Em không muốn vẽ anh ấy nữa, em không thích anh ấy nữa….”

Diệp Nam Phong kể cho cô bằng chứng phạm tội: “Mấy ngày trước em ngủ trong lòng anh, trong giấc mơ đã gọi tên hắn.”

Anh nghe được cô gọi tên người đàn ông kia, mấy ngày nay nghẹn trong lòng không nói tiếng nào, cũng không nhắc chuyện đó với cô, cũng không ngủ cùng chung chăn gối với cô nữa.

Lúc này anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, nói chuyện chậm rãi, mỗi một chữ đều đang buộc tội cô.

“Anh hai nói em vẽ thì cứ vẽ đi.”

Diệp Nam Phong nắm lấy tay cô di chuyển, lực mạnh đến mức làm cô phát đau.

Diệp Chi đành phải chuyển động ngón tay, từng chút một phác họa ra đường nét khuôn mặt Hạ Thư Niên.

Cô không biết vì sao trong giấc mơ cô lại gọi tên Hạ Thư Niên.

Nhưng cô cảm thấy anh hai quá để ý đến tình cảm của cô dành cho Hạ Thư Niên nên mới sinh ra ảo giác. Cho dù cô có nói mớ thì cũng nên gọi anh hai mới đúng, sau đó cầu xin anh để cơ thể mình được hồi phục.

“Nhìn hắn và thì thầm gọi tên hắn đi.”

Diệp Nam Phong lại lần nữa đưa ra yêu cầu mà Diệp Chi không hiểu nổi.

Giống như một tên biến thái.

Đôi môi đỏ mọng của Diệp Chi hơi hé ra: “Hạ, Hạ Thư Niên….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận