Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vừa mới nói tên thì Diệp Nam Phong liền cắn lên lỗ tai cô, lực mạnh đến mức khiến tay cô run rẩy.

Đau quá….

Cô chờ anh buông lỏng ra, đau đớn trên tai không cách nào giảm bớt. Diệp Chi thở dốc, lại lần nữa nhìn thấy ánh mắt Hạ Thư Niên dừng lại chỗ này.

Diệp Nam Phong sờ sờ lỗ tai bị cắn: “Tiếp tục gọi.”

“Đừng, đừng cắn!”

Anh vuốt ve tai cô: “Ngoan, Chi Chi nghe lời, tay đừng có dừng, vừa vẽ vừa gọi tên hắn.”

Tay Diệp Chi vừa dừng lại, anh sẽ bóp chặt lấy bàn tay cô cho đến khi cô không chịu nổi mới tiếp tục dùng ngón tay vẽ theo hình dáng của Hạ Thư Niên.

“Hạ Thư Niên.”

Diệp Nam Phong thế nhưng lại cắn vào bả vai cô, hàm răng gần như đâm sâu vào xương cô, cơn đau tột cùng khiến cô không thể nói rõ ràng, đôi tay run rẩy đẩy người anh ra.

“A, đau quá…. đau quá anh ơi!”

Mỗi lần Diệp Chi gọi tên Hạ Thư Niên là anh lại cắn cô, cắn xong lại đưa lưỡi đảo quanh chỗ bị cắn nhằm an ủi: “Gọi một trăm lần, tự mình đếm, không được dừng lại.”

Anh kéo quần áo Diệp Chi xuống, để lộ hơn nửa bờ vai. Lúc này cô co một bên vai, nên Diệp Nam Phong chỉ có thể chạm vào mép vai của cô….

“Hạ Thư Niên….”

Cơn đau trên vai trong tưởng tượng ban đầu đã không đến, Diệp Nam Phong lần này cắn vào cổ cô, thì ra đây là cảm giác bị ma cà rồng cắn mà cô từng thấy trong giấc mơ. Đau đớn ở vai và tai vẫn chưa biến mất, trên cổ lại có thêm một dấu răng của anh.

Anh còn muốn nghe cô gọi tên Hạ Thư Niên một trăm lần.

Diệp Chi hít sâu một hơi, nhanh chóng dứt khoát gọi: “Hạ Thư Niên Hạ Thư Niên Hạ Thư Niên…..”

“Xẹt” một tiếng, Diệp Nam Phong dùng một tay xé toạc áo của cô ra, động tác thô bạo làm cô hoảng sợ, lập tức dừng lại.

Anh rõ ràng có thể cởi nó một cách bình thường mà.

Áo từ bả vai cô rơi xuống eo, Diệp Nam Phong cởi nút thắt áo ngực, bầu ngực tròn trịa mịn màng bật ra ngoài, hai người đứng đối diện với hướng gió thổi của điều hòa. Cô bị gió lạnh thổi cho tỉnh táo, trên da nổi cả da gà.

Diệp Chi kêu lên: “Anh hai!”

Diệp Nam Phong nắm lấy vú cô, xoay người cô đối mặt với anh, một tay vòng quanh hông cô, nhẹ nhàng bế cô lên đặt trên chiếc bàn trước cửa sổ kính trần, sau đó tay lại tiếp tục xoa những chỗ mẫn cảm trên người cô.

Diệp Chi vừa bị cắn đau khắp người, hiện tại lại bị anh liếm mút quanh ngực, cảm giác đau đớn và ngứa ngáy va chạm vào nhau khiến cô không thể cưỡng lại được, một tay còn bị Diệp Nam Phong đè lên kính, vừa mút vú vừa không quên để cô tiếp tục vẽ hình dáng Hạ Thư Niên.

Như vậy cũng tốt, anh trai là bác sĩ nên biết cách dùng phương pháp gì để cô mất đi tình cảm đối với Hạ Thư Niên, có lẽ sẽ có hiệu quả, ít nhất hiện tại cô không dám lớn tiếng đọc tên anh ấy nữa.

Diệp Chi không thể rời mắt, chịu đựng sự ẩm ướt trên ngực mà tiếp tục vẽ hình dáng Hạ Thư Niên trên kính.

“Hạ Thư Niên….”

Quả nhiên, Diệp Nam Phong lại cắn lên ngực cô, hàm răng cắn mạnh lấy núm vú càng làm cô đau đớn hơn.

“A a….”

Đầu ngón tay Diệp Chi run rẩy, đè lên kính ngừng mấy giây.

Mỗi lần cô gọi tên đều bị cắn một cái.

Hơn nữa lần nào cắn cũng rất đau.

Diệp Chi nghiến răng, cố gắng kiềm lại tiếng rên rỉ, hít sâu một hơi lấy lại tinh thần rồi hét lên: “Hạ Thư Niên Hạ Thư Niên Hạ Thư Niên…..”

Cô hét lên liên tục, hàm răng Diệp Nam Phong không ngừng cắn mạnh vào cùng một chỗ, đau đến mức cô không có cách nào tiếp tục, lòng bàn tay đều đè hết lên kính, há miệng thở dốc để giảm bớt cơn đau trong cơ thể.

“Anh hai….”

Cô vừa gọi một tiếng anh hai, Diệp Nam Phong liền nhả răng ra và liếm lên núm vú của cô.

Cuối cùng Diệp Chi cũng hiểu ra nếu cô gọi anh hai thì anh sẽ ngừng cắn cô, để cô thở dốc một lúc, còn liếm vú mút vú làm cô thoải mái.

Diệp Nam Phong xoa ngực cô: “Gọi tên hắn.”

“Không muốn….” Diệp Chi vừa nức nở vừa nói: “Anh hai, em không muốn gọi tên anh ấy….”

“Nếu sau này không gọi nữa thì bây giờ gọi cho đủ. Hay anh gọi hắn đi lên cho em gặp mặt?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận