Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Nam Phong có chút không vui: “Được, con lập tức giúp cô ấy tìm nhà.”

“Đừng, con nhiệt tình tìm nhà thế kia thì con bé sẽ cho rằng chúng ta không chào đón nó đến sống cùng.”

“Vốn dĩ cũng không chào đón.”

Mẹ Diệp không ngờ con trai mình lại trở nên phũ phàng như vậy, bà càng lo lắng cho kiếp sống độc thân trong tương lai của con: “Mẹ tìm Chi Chi nói chuyện.”

Từ bỏ việc thuyết phục Diệp Nam Phong, mẹ Diệp chuyển sang dặn dò Diệp Chi. Sau khi Diệp Chi đón Nhan Niệm về nhà mình, cô bắt đầu bận rộn giải thích từng chỗ trong nhà cho cô ấy.

Cô kéo Nhan Niệm đến phòng mình: “Niệm Niệm, ánh sáng trong phòng mình rất tốt, không phải cậu thích nắng buổi sáng sao? Phòng này rất tốt, cậu thấy thế nào?”

Nhan Niệm nhìn thấy căn phòng, hai mắt đều sáng lên, cô đi đến bên cửa sổ nhìn ra phong cảnh bên ngoài, hít một hơi thật sâu không khí trong lành: “Vẫn là không khí trong nước dễ chịu hơn!”

Thư giãn được một lúc, cô chợt cau mày: “Chi Chi, mình sợ ngủ một mình, cậu có thể ngủ cùng mình được không?”

Diệp Chi vui vẻ đồng ý.

Trải qua nhiều ngày lo âu như vậy, đến hôm nay Nhan Niệm đến mới làm cô yên tâm có một giấc ngủ ngon.

Cô xoay người nhìn người đang ngủ say bên cạnh, hy vọng cô ấy có thể ở lâu hơn một chút, nếu có thể, Diệp Chi thậm chí còn hy vọng cô ấy và anh trai có thể ở bên nhau, dù sao Nhan Niệm khi còn nhỏ đã rất thích chơi với anh trai.

Nghĩ ngợi một lúc cô dần dần mất đi ý thức. Đã rất lâu rồi, cô không ngủ trong nỗi sợ hãi và lo lắng. Suốt thời gian đó, điều duy nhất mà cô có thể làm quen được là việc ngụy trang trước mặt Diệp Nam Phong. Thực tế, mỗi ngày, cô đều sống trong sự sợ hãi và mong đợi, mong đợi anh trai có thể làm thêm giờ ở bệnh viện.

Cô cảm thấy sự chấp thuận này của mình càng ngày càng tồi tệ.

Trong mộng, có thứ gì lạnh lẽo quấn quanh chân cô, cô không cúi đầu nhưng dường như vẫn nhìn thấy được thứ đồ trên chân mình, đó là hai con rắn lớn đang quấn lấy hai chân cô bò lên.

Tim Diệp Chi ngay lập tức nhảy lên cổ họng, toàn bộ sự chú ý của cô đổ dồn vào đôi chân, cô muốn hét lên nhưng không thể, âm thanh như bị mắc kẹt trong cổ họng.

Rắn càng ngày càng leo lên cao hơn, lạnh tới mức khiến cô rùng mình, hai con rắn thậm chí còn hợp tác kéo chân cô dang ra hai bên. Cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng hai con rắn đang nhìn chằm chằm vào giữa hai chân mình, cảm giác rõ ràng là lạnh lẽo, nhưng bởi vì bị nhìn vào nơi riêng tư nên nơi đó ngày càng trở nên nóng hơn.

Con rắn đột nhiên phun chiếc lưỡi dài ngoằn ngoèo quét qua âm vật cô, cảm giác sợ hãi cùng tê dại giữa hai chân nhanh chóng lan rộng ra.

“Hừm….”

Thân thể Diệp Chi theo bản năng hừ một tiếng, cô không thể kêu lên mà chỉ phát ra tiếng rên nhẹ từ chóp mũi.

Lưỡi rắn không giống như trong tưởng tượng của cô, nó dày giống như ngón tay người, cảm giác kia có chút quen thuộc. Trong giấc mơ, Diệp Chi không nhớ được đó là cảm giác nào, liệu trước đây mình có từng chạm vào nó hay chưa.

Háng cô càng ngày càng ngứa ngáy, thân thể giống như bị bóng đè, không thể cử động, hai con rắn kia đột nhiên dính vào nhau, biến thành một con rắn khổng lồ, tấn công trực tiếp vào vùng kín của cô.

Diệp Chi sợ tới mức tim gần như ngừng đập, chỉ có thể thầm hét lên trong lòng, cô nhắm chặt mắt lại chờ đợi cơn đau ập đến, nhưng khi con rắn đụng vào thì cảm giác đau đớn trong tưởng tượng lại không hề xuất hiện, thay vào đó là cảm giác ướt át mềm mại, cùng với nhiệt độ nóng hổi, giống như có thứ gì đó đang liếm láp nơi riêng tư của cô.

“A a….”

Trong cơn sợ hãi còn mang theo chút tê ngứa của dòng điện, thân thể Diệp Chi rốt cuộc cũng nhịn không được mà động đậy, ý thức của cô đột nhiên tỉnh táo. Cô mở to mắt ra, chỉ nhìn thấy bóng tối và nghe được tiếng thở nhẹ.

Diệp Chi từ trong mộng tỉnh lại, cảm giác trên người vẫn chưa biến mất, ở dưới chăn có người đang bẻ hai chân cô ra, chiếc lưỡi mềm mại lướt qua âm vật mẫn cảm. Cô vừa mới tỉnh lại đã bị khoái cảm bao vây lấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận