Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm ư…. đừng….”

Cô còn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra thì đã theo bản năng mở miệng từ chối, đây là thói quen trong tiềm thức của cô, là sự kháng cự đối với Diệp Nam Phong mà cô không thể giấu được

Trong phòng ngủ có tiếng thở của ba người, mà một người trong đó là Nhan Niệm đang ngủ bên cạnh cô.

Diệp Chi hoảng sợ xốc chăn lên, trong bóng tối nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của Diệp Nam Phong.

Anh đang vùi đầu vào giữa hai chân cô liếm âm vật, đầu lưỡi liếm lên dấu vết mà vòng âm vật trước đó lưu lại.

“Anh… a… đừng mà…”

Cô vừa đẩy Diệp Nam Phong vừa chú ý đến Nhan Niệm bên cạnh, sợ giọng nói của mình sẽ đánh thức cô ấy.

Diệp Nam Phong từ giữa hai chân cô bò lên, đè xuống người cô.

Diệp Chi vừa căng thẳng lại vừa bất lực: “Anh hai…”

Anh hoàn toàn không để ý còn có người bên cạnh, ghé sát vào tai cô nói: “Ngủ với người khác để tránh anh?”

Cô lắc đầu: “Nhan Niệm nói sợ ngủ một mình nên em mới ngủ cùng cô ấy. Anh hai, cô ấy sẽ bị động tĩnh của mình đánh thức, anh đừng làm loạn nữa.”

Giọng điệu Diệp Nam Phong mang theo chút ghét bỏ: “Vậy thì càng tốt, nói không chừng còn có thể dọa cho cô ta dọn ra ngoài. Không dưng lại tới nhà mình ở làm cái gì?”

Cả ba và mẹ đều không ngăn cản thế giới riêng của anh em họ, một người ngoài như cô ta lại can thiệp vào.

Nhìn khuôn mặt Diệp Nam Phong càng ngày càng tới gần, hai tay Diệp Chi đẩy bả vai anh ra, giọng điệu đầy hoảng sợ: “Không thể, không được…. ưm….”

Diệp Nam Phong hôn lên môi cô, nuốt hết lời nói của cô vào miệng, nhân lúc cô gái nhỏ chưa kịp phản ứng mà duỗi đầu lưỡi vào, đầu lưỡi chọc vào hàm trên của cô quét qua lại, thân thể Diệp Chi trong nháy mắt liền mềm nhũn. Dây thần kinh của hàm trên tác động đến toàn bộ cơ thể, làm cho chỗ sâu trong cơ thể bị gợi lên cơn tê ngứa.

Trong miệng cô có một chỗ kỳ lạ, cô tự dùng lưỡi mình đảo quanh đã không chịu nổi, huống chi Diệp Nam Phong còn cố tình quét qua quét lại không ngừng.

“Ư ưm….”

Diệp Chi không kiềm được phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, Diệp Nam Phong nắm lấy hai tay cô đè chặt hai bên gối ngủ, bắt cô ngẩng đầu lên, hôn cô thật sâu và say đắm.

Mãi cho đến khi cô không thở nổi, anh mới miễn cưỡng buông môi cô ra.

Không bật đèn đã là sự kiềm chế lớn nhất của anh, bây giờ anh không thể nhìn rõ dáng vẻ của cô sau khi bị anh hôn cuồng nhiệt trông như thế nào, ánh mắt của cô nhất định sẽ mơ màng, hai gò má chắc hẳn đỏ bừng.

Tưởng tượng đến đây, Diệp Nam Phong liền có chút bực bội.

Người bên kia thật vướng tay vướng chân.

Lúc tức giận, động tác trên giường của anh cũng trở nên hung hăng, anh tiếp tục hôn lên mặt cô, vừa hôn vừa cắn, hàm răng phải cắm vào da thịt Diệp Chi mới làm anh thỏa mãn.

“Đau…. a a….”

Diệp Chi không dám cử động quá mạnh, nhưng cô lại bị anh cắn đau nên theo bản năng sẽ vùng vẫy một chút, còn không quên nhìn về phía Nhan Niệm bên cạnh.

“Chúng ta ra ngoài, đi ra ngoài…. được không….”

Cô biết Diệp Nam Phong sẽ không dừng lại, chỉ có thể đưa ra thỏa hiệp cuối cùng này.

“Được, nhưng phải chờ anh hai đi vào đã rồi tính.”

Động tác giữa hai người không hề nhỏ, còn chưa bắt đầu mà giường đã hơi đong đưa, Diệp Nam Phong gần đây càng ngày càng thô lỗ, anh gần như xé rách quần áo cô, làm Diệp Chi sợ tới mức bật khóc.

“Anh hai, chúng ta ra ngoài đi, cầu xin anh đấy….”

Cô không thể đối mặt với việc xảy ra sau khi bị phát hiện.

Cho dù bên ngoài có cố gắng thích nghi thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật rằng hai người là anh em ruột.

Diệp Nam Phong dễ dàng xé bỏ áo cô ra, nửa người trên của cô trần trụi trong không khí: “Đây không phải là nơi em đã chọn sao? Hửm?”

Áo bị anh ném sang một bên, anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực cô, cắn lên làn da mềm mại, cơn đau đớn rất nhanh liền truyền đến.

Diệp Chi vội vàng lấy tay che miệng mình lại, biến tiếng khóc thành từng tiếng nức nở.

“Ưm hức…. hức hức….”

Tay cô nắm chặt một góc chăn, bởi vì cô giãy giụa nên chiếc giường càng phát ra động tĩnh lớn hơn. Diệp Chi không dám cử động nữa, khoảng cách gần như vậy, chỉ cần giấc ngủ Nhan Niệm không quá sâu thì sẽ bị bọn họ đánh thức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận