Chương 545

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 545

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Bối hôn trán Văn Ngọc: “Tiểu Ngọc thật ngoan…”
Không biết là trong lòng lạnh lẽo, hay là mùa đông ở thành phố Lâm thật sự lạnh.
Tô Bối liếc mắt nhìn cây mai, luôn nghĩ tới rừng mai bên cạnh đập chứa nước ở Văn gia.
Buổi tối khi Văn Quốc Đống trở về, Tô Bối mới làm cơm xong.
Văn Ngọc ngồi trên ghế, nhìn thấy Văn Quốc Đống thì vươn tay, miệng không ngừng nói: “Ôm… Ôm…”
Văn Quốc Đống ôm Văn Ngọc ra khỏi ghế, đi tới bên cạnh Tô Bối cúi người hôn môi cô:
“Bà xã vất vả rồi…”
“Con trai anh còn vất vả hơn em, khi em nấu cơm vừa khóc vừa gào cả chiều…”
Tô Bối muốn ba người ở riêng với nhau, cố ý không mang theo bảo mẫu, chuyện này cũng dẫn tới Văn Ngọc gân cổ lên gào cả chiều.
“A ô” “a ô” chưa từng nghe thấy, một mình ở bên cạnh Tô Bối nói ngôn ngữ trẻ con, líu ríu không ngừng.
Nghe thấy thế, Văn Quốc Đống vươn tay véo má Văn Ngọc: “Tên nhóc thối, sao càng ngày càng nói nhiều như thế?”
Văn Ngọc vươn tay nắm lấy tay Văn Quốc Đống, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt không vui.
“Đừng đùa nó, hiện giờ tính tình cũng không nhỏ…”
“Ồ, cha còn không thu thập được con sao?”
“A ô… A a oa… Ô…”
Tuy Văn Ngọc chưa nói được nhiều, nhưng công phu miệng chưa từng sợ ai.
A ô a ô lên là không để yên.
“Được rồi, anh đừng trêu nó nữa…”

Buổi tối hai cha con đấu trí đấu dũng một trận, Văn Quốc Đống mới dỗ Văn Ngọc ngủ.
Khi Tô Bối tắm rửa xong đi ra, thì thấy Văn Quốc Đống canh giữ ở mép giường của Văn Ngọc, nhìn chằm chằm Văn Ngọc đang ngủ say tới thất thần.
“Ngày nào cũng nhìn không nhìn đủ sao?”
Nghe thấy thế, Văn Quốc Đống lắc đầu: “Không đủ…”
“Đợi thằng bé lớn hơn chút nữa, mỗi ngày chọc tức anh, có lẽ như vậy là đủ…”
Văn Quốc Đống khom lưng hôn lên gương mặt đầy thịt của Văn Ngọc: “Thằng bé sẽ không.”
Văn Ngọc khác biệt, hắn vẫn luôn biết.
Hắn sẽ không ngã cùng một nơi hai lần, Văn Ngọc sẽ là đứa bé ưu tú nhất của hắn.
Tô Bối tiến lên ôm eo Văn Quốc Đống, vùi đầu cọ cổ hắn một lát, buồn bực nói: “Không phải là lỗi của anh.”
Văn Quốc Đống vẫn luôn tự cho Văn Lê cơ hội, nếu không hắn đã có thể đưa Văn Lê ra nước ngoài, cách xa ngàn dặm, Văn Lê sống hay chết hắn đều không để trong lòng.
Nhưng mà Văn Quốc Đống không có, hắn vẫn luôn muốn dùng phương thức của mình “cứu lại”.
Chẳng qua đã không kịp… “Tình thương của cha” của Văn Quốc Đống đến muộn hơn hai mươi năm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận