Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em ở ký túc xá của công nhân? Em làm việc ở khách sạn?”
“Ừm, làm lâm thời thôi ạ, làm xong việc này, hết kì nghỉ hè em sẽ vào lớn học.”
Chậc, tuổi thật nhỏ…
“Làm bao lâu, tiền lương thế nào?” Tiếp tục nói chuyện phiếm.
“Ừm Mỗi ngày 9h – 21h, bao ăn bao ở 3000 tệ ạ ”
Căn phòng tổng thống này một ngày thu mười vạn tệ, nhìn nhìn thiếu nữ ở trước mặt này, một tháng ba nghìn tệ cũng có thể vui vẻ như vậy…
“Sao em lại muốn tự ra làm việc?” Có lẽ người đàn ông đang nghĩ phải bồi thường cho cô thế nào.
“Lên lớn học rồi thì cô nhi viện sẽ không phụ trách gánh nặng̝ học phí, hơn nữa thành thí¢h của em cũng là bình thường, không có người có lòng tốt giúp em.” Cho dù là nguyên chủ Lục cũng chưa từng cảm thấy tự ti vì mình là cô nhi, tích cực làm việc, tích cực sống.
“Vậy em có muốn đổi một công việc khác không, tiền lương một vạn, cũng bao ăn bao ở.” Khúc Mặc nghe cô nói mình là cô nhi, tɾong lòng càng thươռg tiếc.
Muốn cho cô một tấm thẻ, lại sợ cô quá đơn thuần bởi vì ngủ với người một giấc mà nhận được tiền tài, cảm thấy cho tiền tới mau như vậy thì sau này học xong sẽ đi lối tắt.
Cũng muốn cho cô tiền lương một tháng mười vạn, nhưng là ngẫm lại, vẫn nên đi the0 tiết tấu làm việc của xã súc thôi cái này trước mình có giải thí¢h rồi á .
“A? Thật vậy chăng? Công việc gì ạ? Bây giờ em vừa mới tốt nghiệp cấp ba, không làm được công việc yêu cầu trình độ cao đâu ạ.” Trong mắt cô gái là sự kích động rõ ràng.
“Ừm, hiện tại anh cần một trợ lý, mỗi ngày pha cà phê, sao chép văn kiện, mua cơm linh tinh gì đó, rấtđơn giản, chỉ là thời gian làm việc tương đối dài.” Thật ra anh không hề thiếu trợ lý, chỉ là không muốn từ nay đường ai nấy đi với thiếu nữ thôi.
“Em có thể chứ?”
Người đàn ông gật gật đầụ
“Em thật sự có thể chứ?”
Người đàn ông vẫn gật gật đầụ”
“Một tháng một vạn tệ đó, em thật sự có thể chứ?”
Người đàn ông không muốn gật đầu “Hôm nay có thể đi làm luôn, em có muốn không?”
“Nhưng mà em vẫn còn là nhân viên của nơi này, không từ chức đâụ” Cô gái ngây thơ mang the0 sự chần chờ.
“Đây là khách sạn của bạn anh, anh nói với cậu ấy một tiếng, tiền lương sẽ không thiếu em.”
“Vậy được rồi.”
“Oa, một tháng một vạn tệ.”
“Oa, đây thật sự không phải nằm mơ sao?”
“Oa, anh thật là người tốt.”

“Anh tên là Khúc Mặc.”
“Oa, Khúc Mặc anh thật là người tốt.”

Thiếu nữ Lục Lục xinh đẹp bắt đầu tháng ngày làm công cho tình một đêm tổng tài bá đạo Khúc Mặc.
Mỗi đêm ở tɾong căn phòng tổng thống của tổng tài bá đạo, anh một phòng, Lục Lục một phòng, rời giường ăn bữa sáng xa xỉ tinh xảo của khách sạn, giữa trưa ăn cơm hộp cao cấp của nhà ăn, buổi tối lại đi xã giao ở các khách sạn cao cấp khác, ăn vẫn là bữa tối năm sao…
Đến nỗi vì cái gì tổng tài bá đạo không thí¢h ở tɾong nhà mình, lại thí¢h ở khách sạn, ¢hắc là đam mê của anh.
Sau Khi tổng tài bá đạo Khúc Mặc h0àn toàn hiểu rõ thuộc tính mơ màng của Lục Lục, ngay cả văn kiện cũng không cho cô đánh dấu, chỉ sợ đánh ra không phải thiếu một tờ này thì cũng là thiếu một tờ kia.
Lục Lục mơ hồ mỗi ngày ăn không ngồi rồi, chỉ có thể ngày nào cũng pha cà phê, lại gọi đïện thoại đặt cơm trưa.
Sau Khi Khúc Mặc hiểu rõ gia cảnh khốn kho” của cô, lại phân phó các giám đốc, chỉ cần không phải đưa văn kiện thì đều gọi cho máy bàn của Lục Lục trước, để Lục Lục có thời gian rảnh làm ͼhân chạy đưa văn kiện cho anh, sau đó Khúc Mặc kí xong lại bảo cô đưa về.
Trong lòng viên chức công ty đều biết rõ người đẹp nhỏ của tổng tài là phế vật, nhưng lại không dám bàn tán nhiều, hơn nữa một người đẹp tới mức này thì mơ hồ chút có làm sao? Ai mà h0àn hảo đây? Đoàn người tɾong công ty đều yên lặng bao dung thiếu nữ có thuộc tính mơ hồ này.
Bốn giờ ngày thứ sáu, còn có một tiếng nữa là tan làm, Lục Lục pha một ly cà phê ấm cho tổng tài bá đạo, tới văn phòng của tổng tài cũng không gõ cửa, đôi tay bưng cà phê, đưa lưng về phía cửa, mông nhếch lên, cửa mở.
Khúc Mặc vừa nghe cửa mở nhưng không có ai gõ là biết Lục Lục đi vào, rốt cuộc thì trừ cô cũng không có ai sẽ làm như vậy.
Khúc Mặc cảm thấy những người phụ nữ mình thưởng thức đều là người phụ nữ của sự nghiệp, mà Lục Lục đã đánh vỡ điểm mấu chốt của anh, anh luôn sẽ lặp đi lặp lại dung túng nhiều lần với cô.
Lục Lục bưng cà phê thật cẩn thận bước đi, nhưng lại vô tình ngã cái rầm xuống mặt đất.
Ôi Tệ hại quá, lại còn trùng hợp như vậy, đũng quần của tổng tài bá đạo tất cả đều là cà phê ấm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận