Chương 589

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 589

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nói từng câu từng câu đả kích cô, vô cùng khó chịụ
Vốn Liên Chức cả đêm không ngủ, cộng thêm chuyện của Mạnh Yên khiến cô lao lực quá độ, cảm xúc đè nén đến cổ họng còn bị anh đâm dao vào da mặt, oán hận trừng mắt nhìn anh.
Hết lần này tới lần khác, lúc này Lục Dã còn không sợ chết nói “Sao, thẹn quá hóa giận muốn đánh tôi?”
Hốc mắt cô chợt chua xót tới cực điểm, giống như con sói nhỏ bị chọc giận, một bàn tay còn chưa bổ qua Lục Dã đã trực tiếp bắt lấy, nhanh chóng đè ngược tay kia của cô.
Cô bị ép càng dán sát vào anh, làm thế nào cũng giãy dụa không ra, giãy không ra thì lấy miệng cắn, phát tiết cảm xúc bất mãn của mình.
“Cũng không tệ, học võ ở đâu?”
Lục Dã cười nhẹ hỏi một câụ
Tuy nói như thế, hai cổ tay và cằm của Liên Chức lại bị anh giữ chặt.
Chút công phu này của cô đối phó với đàn ông bình thường còn có thể, nhưng đối với cảnh sát đã trải qua huấn luyện quân đội chính quy thì h0àn toàn không đủ nhìn.
Đánh đã đánh không lại, còn bị người khống chế thành như vậy quả thật rấtmất mặt.
Giọng nói của Liên Chức đột nhiên cất cao “Tôi không muốn nói chuyện với anh, anh đi đi ”
Nói xong mới phát hiện đây là xe của anh, Liên Chức giãy dụa muốn đứng dậy, nói cái gì cũng không muốn ở đây, về sau tuyệt đối không muốn gặp lại người đàn ông này, dù sao trên mặt anh chỗ nào cũng không tốt.
Nhưng Lục Dã ôm e0 cô, ấn cô vào tɾong ngực mình, cô giãy dự như thế nào cũng không thể thoát ra.
Vừa nhấc cằm cô lên mới phát hiện nước mắt cô đã đong đưa tɾong hốc mắt. Bình thường cô hư tình giả ý đã quen, nào có dễ dàng chịu phơi bày một mặt yếu ớt của mình ra trước mặt người khác, lớn khái là thật sự bị chọc tức phát điên rồi.
Trái tim Lục Dã lập tức bị bàn tay vô hình nào đó bóp chặt.
Ánh mắt thâm sâu của anh nhìn cô “Nói không lại tôi thì khóc?”
Mặt cô xoay sang một bên.
Nhưng môi hơi run rẩy, rõ ràng không muốn để ý đến anh.
Lục Dã làm như thỏa hiệp, ầm ĩ giằng co thì thế nào, chung quy người thắng không thể nào là anh.
Anh thấp giọng “Lấy nhẫn bên tay trái của tôi xuống.”
Liên Chức không thèm lấy đâu, cô cần gì phải tự làm mình ċһán ghét.
Cô không ra tay vẫn phải để Lục Dã tự mình làm, chiếc nhẫn trên ngón giữa từ từ tháo xuống.
H H H H

Bình luận (0)

Để lại bình luận