Chương 594

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 594

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sinh nhật bà ngoại Lương từ trước đến nay mọi thứ đều được tối giản, ước chừng là do tính tình bà cụ không thí¢h phồn hoa náo nhiệt, tự nhiên cũng không thí¢h khen tặng hay chúc mừng.
Nhưng lễ tiết con cháu Lương gia nên có đương nhiên phải đầy đủ, năm nay bà cụ tới lớn lục, mấy người con còn lại tự nhiên dẫn the0 con cái đến thủ đô thăm bà.
Khi dì Tư của Lương gia nan Quách Lam đến Bắc Kinh, con gái Lương Nghi Chân đam mê the0 đuổi ngôi sao, mười tám mười chín tuổi ăn mặc chẳng ra gì, đe0 tai nghe mải nghe nhạc của thần tượng.
Quách Lam chỉ nói cô ta không có chí lớn, đứa con gái hoang dã người ta mới tìm từ bên ngoài về còn biết xoay quanh dỗ bà ngoại Lương vui vẻ, đồ tốt mà đời này bà cụ giữ lại đều tặng cho cô hết.
“Con có thể khiến cho anh trai mình ngoan ngoãn phụctùng, tại sao không biết lấy chiêu này đi lấy lòng bà của con?”
Lương Nghi Chân “Bà đối với con rấttốt, là mẹ quá tham lam, dùng lời của cha mà nói chính là thứ không thuộc về mình thì đừng nên nhớ thương.”
Dì Tứ quả thực là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Hai cha con một đức hạnh, trước khi gả vào Lương gia bà ta cũng là diễn viên nổi tiếng, vốn tưởng rằng gả vào Lương gia có thể đức cao vọng trọng, ai lại nghĩ được chồng bà ta vì không lo sự nghiệp mà không được mẹ chồng coi trọng, tất cả tâm tư đều đặt ở trên người con gái họ khác.
Trước kia bà ta mắt nhắm mắt mở nhẫn nhịn.
Nhưng sau khi tìm được Trầm Tư Á, những thứ trân quý nhiều năm của bà cụ đều cho cô. Bao nhiêu bảo vật ấy bọn họ cũng chưa từng thấy qua. Bà cụ Lương là ai, gia tộc này trường tồn mấy thế kỷ, trân bảo tài phú lưu truyền tới giờ sợ đã có thể xây dựng được một đế quốc cho riêng Lương gia.
Chuyện này người khác nhịn được, nhưng bảo bà ta làm sao mà nhịn được?
Ra khỏi sân bay, có tài xế đặc biệt tới đón bọn họ đến trang viên. Cho dù con trai thứ tư không đâύ lại mấy đứa con khác có triển vọng, nhưng nhà bọn họ ở thủ đô cũng có mấy chỗ ở.
Còn chưa lên xe, phía sau đã truyền đến một tiếng gọi nhỏ.
“Dì Tứ ”
Quách Lam quay đầu, Trầm Hi cười nói “Đến thủ đô cũng không nói cho con biết một tiếng, may mà con đã hỏi chú Tư trước, nếu không sẽ bỏ lỡ.”
“Hi Hi?”
The0 lý thuyết trước đây bởi vì ċһán ghét mẹ Trầm mà ngay cả cô con gái nuôi hữu danh vô thực này Quách Lam cũng thấy chướng mắt. Ai biết sau đó tìm được con gái ruột trở về, tɾong cảnh chó nhà có tang bà ta ngược lại nhìn ra được vài phần đáng thương và đồng cảnh ngộ.
“Dì Tứ còn chưa kịp đi thăm bà của con, con đây là?”
Trầm Hi cười “Con tới tìm Nghi Chân.”
Vừa mới nói tới Lương Nghi Chân lập tức tiến lên khoác cánh tay cô ta, một bộ dáng muốn đi nhanh khẩn cấp, hỏi kỹ mới biết Trầm Hi đồng ý đi tham gia buổi biểu diễn của thần tượng cô ấy.
Sắc mặt Quách Lam trầm xuống tɾong chớp mắt, nhưng bà ta hiểu rõ tính tình của con gái mình là bướng bỉnh nhất, có một người lớn ở bên cạnh bà ta ngược lại cũng yên tâm một chút.
“Đi đi, chú ý an toàn.”
Bà ta một mình ngồi lên xe quay về nội thành.
Thời tiết ở thủ đô nắng ráo, Quách Lam đang suy nghĩ tìm người tới nhà để mát xa, ngâm mình tɾong bồn nước nóng nghỉ ngơi vài ngày. Sinh nhật của bà cụ vẫn còn mấy ngày, bà ta cũng không cần phải đến sớm như vậy, tự tìm phiền phức.
Nhưng khi tựa vào tɾong xe nghỉ ngơi, mộng đẹp lại đột nhiên thất bại.
Lương Nghi Chân gọi đïện thoại tới đang khóc sướt mướt, chỉ nói gặp tai nạn xe cộ còn bị người ta dây dưa, hỏi con gái có bị thương không thì nửa ngày bên kia cũng không nói nổi một câu đầy đủ, điều này khiến Quách Lam hoảng sợ không nhẹ.
Lúc chạy tới cục cảnh sát hai bên đang tranh chấp không ngừng, Lương Nghi Chân còn chưa tính, hết lần này tới lần khác Trầm Hi cũng co rúm ở một bên, bị người ta oán hận hai câu hốc mắt đã đỏ bừng, rõ ràng là không chống đỡ nổi.
Cũng không biết tìm thằng anh trai hư hỏng của cô ta đến hỗ trợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận