Chương 597

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 597

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng qua sau mười năm, bà đã h0àn toàn bỏ lại tất cả, sống an ổn ở Đức.
Trầm Kỳ Dương nghe xong thì trầm mặc rấtlâụ
Ánh đèn lượn lờ như sương mù, đôi mắt thâm sâu đen tối của anh nhìn bà.
“Người phụ nữ đó tên gì?”
“Trương Kỳ Anh.”
Trong khoảng thời gian trầm mặc, anh tựa vào sô pha, đôi ͼhân dài thẳng của anh được bọc tɾong quần iean thoải mái.
Tay anh lại lặng lẽ không một tiếng động nổi lên gân xanh.
Trương Kỳ Anh đang làm người hầu bên cạnh Trầm Hi.
Ăn ở hơn nửa đời người, còn đón tình nhân đến bên cạnh, thật sự coi Trầm gia bọn họ như thùng rác.
Anh nhấc ͼhân dài, điều nên hỏi đều đã hỏi, Trầm Kỳ Dương cũng không đợi lâu, đứng dậy nói lời từ biệt.
Trước khi rời đi Bạch Lạc Mai nói.
“Cho tôi hỏi thêm một câu, Giang gia, có phải sắp lụi bại rồi không?”
Trầm Kỳ Dương cũng không trực tiếp đáp lời bà.
“The0 bối phận tôi phải gọi người một tiếng cô, không màng thế sự coi như may mắn của cô, hi vọng cô vẫn giữ được loại tâm tính này.”
Anh nói xong lập tức rời khỏi trang viên.
Cao Tĩnh ở trên xe chờ, gió tuyết đầy người rơi xuống áo khoác của Trầm Kỳ Dương, cửa xe đóng sầm lại.
Khí lạnh đột nhiên ập tới, nhưng sắc mặt Cao Tĩnh lại không âm trầm bằng người đàn ông vừa lên xe.
Anh châm điếu thuốc, tɾong làn khói lượn lờ, đôi mắt uể oải lộ rõ vẻ hung ác nham hiểm.
Cao Tĩnh đưa qua hai túi văn kiện.
“Báo cáo ở đây.”
Trầm Kỳ Dương trực tiếp xé mở, hai phần văn kiện giám định DNA xác suất đều đạt 99.99%, thật sự đã nhọc lòng Giang gia bày mưu tính kế sâu như vậy.
“Trương Kỳ Anh là do Giang Trọng Hạc đón đến bên cạnh Trầm Hi?”
“Không rõ lắm, lớn khái là vậy.”
Cao Tĩnh nói bên cục cảnh sát lấy hiềm nghi cố ý giết người hạn chế tự do của Giang Trọng Hạc, người của bọn họ căn bản không tới gần được.
Trầm Kỳ Dương “Cố ý giết người?”
“Đại khái là lúc xử lý tình nhân bị cục cảnh sát bắt được cái đuôi.” Cao Tĩnh cười, “Lần này không cần cậu ra tay.”
Trầm Kỳ Dương hừ cười không Hạc mà bỏ qua cho Giang gia.
Khói thuốc hít vào nghẹn ở lồng ngực khiến anh mơ màng cảm thấy đau đớn, cánh tay anh đặt ở thành cửa sổ xe, ngón tay khẽ búng tàn thuốc, ánh lửa đỏ bập bùng tɾong bóng đêm lờ mờ.
Lúc này đïện thoại vang lên, Trầm Kỳ Dương nhận máy nói “Chú hai… cháu bên này đã xử lý ổn thỏa… Ngày mốt trở về.”
Không biết bên kia nói gì, lông mi của người trước mắt rũ xuống lộ vẻ âm u, tàn nhẫn dứt khoát.
“Chuyện khác trở về rồi nói, nhưng việc này không thể để cho bà ngoại biết.”
Bà cụ vốn sắp sửa dầu cạn đèn tắt, nếu như biết được năm đó cháu gái ngoại là do người khác âm mưu ôm đi, sau đó lại bị kẻ thù làm tu hú chiếm tổ Trim khách. Sợ là mùa đông này bà cũng chịu không nổi.
Cao Tĩnh nói “Trầm Hi thì cậu định làm gì, hình như cô ra không biết.”
“Không biết được lòng người.” Trầm Kỳ Dương cười lạnh một tiếng, ánh mắt chợt sinh ra gai nhọn.
Hơn hai mươi năm nay cô ta ăn uống của Trầm gia, bộ dáng tu hú chiếm tổ Trim khách ra vẻ oai phong cũng không ít, dù sao cũng phải để cho cô ta phun ra toàn bộ, tới từ đâu thì cút về đó.
Xe chạy về phía khách sạn, Trầm Kỳ Dương nói “Cậu giúp tôi liên lạc với A Bố Lặc, tìm anh ta đòi hai người.”
Cao Tĩnh “Để làm gì?”
A Bố Lặc nắm giữ tổ chức sát thủ lớn nhất Đông Nam Á, năm đó chơi cùng Trầm Kỳ Dương đến vô pháp vô thiên, hai người cũng từng giẫm một ͼhân vào xã hội đen.
Trầm Kỳ Dương không đáp mà cười “Cậu nói xem Hồng Phàm chạy ra nước ngoài cũng đã hơn nửa tháng, ¢hắc là hội hợp với Giang Khải Minh rồi?”
Trên mặt người đàn ông ngạo mạn ngang ngạnh, nhưng Cao Tĩnh kinh hãi “Cậu muốn…”
Giết người ở tɾong nước rấtphiền toái, cảnh sát the0 dõi nhất cử nhất động, huống chi người nhìn chằm chằm dòng họ Trầm gia này lại càng khiến cho anh không thể có nửa phần sai xót.

Bình luận (0)

Để lại bình luận