Chương 599

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 599

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Liên Chức hướng về phía sau anh.
“Mẹ, mẹ nhìn nó này ”
“Muốn lừa tôi?” Anh rõ ràng không tin bộ dạng này của cô.
Nhưng phía sau có một giọng phụ nữ vang lên.
“Trầm Kỳ Dương, con làm loạn gì với chị gái vậy?”
“Được, tɾong nhà này đều là lớn gia.”
Tay Trầm Kỳ Dương khẽ động, quay đầu nhìn thấy mẹ Trầm đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm anh. Mẹ Trầm bị bệnh mới đỡ, anh tự nhiên khuyên can mãi mới có thể để bà quay trở về.
Chỉ là lúc rời đi, anh quay đầu nhìn Liên Chức, ánh mắt híp lại, bất ngờ không nói gì.
Bà ngoại Lương đang ở tɾong phòng khách nói chuyện phiếm với hai vị con dâu Trầm gia và con dâu nhà mình, cả nhà lục tục đến đây, mặc dù bởi vì thân phận của con trai và con rể đặc thù nên không có cách nào đông đủ.
Nhưng náo nhiệt như vậy cũng đã là cảnh tượng rấtlâu rồi chưa từng thấy. Trầm Kỳ Dương vừa tới bên cạnh bà ngoại đã bị răn dạy một trận, nói cả ngày không thấy bóng dáng của anh, lúc trước là ai khổ tâm đón bà từ Hồng Kông tới, giả vờ hiếu thuận đúng không.
“Con làm sao so được với chị gái.”
Lời này nói người khác thì có vẻ không tốt, nhưng nói với cháu ngoại thân thiết nhất rõ ràng chỉ là nổi giận.
Trầm Kỳ Dương miễn cưỡng nói “Con đây không phải là nhọc lòng đi tìm quà quý cho bà sao.”
“Lấy bà làm cái cớ đi tìm niềm vui sao, con cứ việc mồm mép đi.”
Vừa dứt lời, ngoài hành lang lập tức truyền đến một loạt tiếng cười, Quách Lam dẫn the0 con gái khoan thai đến chậm, ai ngờ bên cạnh lại có cả Trầm Hi đi the0.
Cô ta thấp giọng chào mẹ Trầm một câu, lại khiến cho sắc mặt mẹ Trầm lúc này đột ngột thay đổi.
“Em quay về thủ đô một chuyến mới phát hiện rấtnhiều chuyện khác với trước kia.” Quách Lam nói, “Chị dâu này, em phải nói với chị một câu, để Hi Hi đến chỗ khác ở còn chưa tính, sinh nhật mẹ chị cũng không nói cho người ta một tiếng, nếu không phải con bé gọi đïện thoại tới hỏi em thấy tội nghiệp nên cho con bé đi nhờ một đoạn đường, sợ là con bé vẫn chẳng hay biết gì.”
Toàn bộ quá trình Trầm Hi không hề nói gì, ngược lại Quách Lam nói lời này có vài phần ͼhân thật.
Mẹ Trầm vốn buồn khổ, hiện tại nhìn thấy Trầm Hi càng tích tụ cảm xúc nghẹn lại giữa cổ họng, run rẩy lại không có gì phản bác. Bà ngoại Lương nói “Đủ rồi, trước mặt nhiều người như vậy con nhất định phải lớn tiếng sao?”
“Vốn là vậy, người bên cạnh còn tưởng rằng chị dâu tìm được con gái ruột rồi, cũng không cần con nuôi nữa, truyền ra thật khó nghe.”
Mẹ Trầm “Con…”
Trầm Kỳ Dương dựa vào một bên sô pha, đột nhiên cười nhìn bà ta, “Chỉ là trước cửa tuyết còn chưa quét sach, tay này của dì có phải đã duỗi quá dài hay không? Nghe nói em họ ở Mỹ đua xe suýt nữa gây ra án mạng, dì Tư vừa quyên góp vừa đập tiền, kết quả bị Mỹ trục xuất̸, chuyện chê cười đã truyền đi khắp nơi. Cách giáo dục này của dì thật hay, Trầm gia chúng ta có phải đều nên học the0 dì một chút hay không?”
Quách Lam giận dữ.
“Trầm Kỳ Dương, tôi là bề trên của cậu ”
“Đương nhiên, nếu không tôi sẽ dì châm chọc mẹ tôi sao, đáng lẽ tôi đã gọi người khiêng dì ra ngoài rồi.”
Bà ngoại Lương làm bộ vỗ anh một cái, Trầm Kỳ Dương vẫn bày ra bộ dáng miễn cưỡng như cũ, nhưng ngược lại nhìn về phía con ngươi đen nhánh của Trầm Hi bỗng nhiên sinh ra sự ċһán ghét oán giận
“Hơn nữa Trầm gia chúng ta đối xử với cô ta còn chưa đủ tốt sao? Hơn hai mươi năm chiêu đãi ăn ngon uống ngon, tu hú chiếm tổ Trim khách lâu sẽ không thật sự cho rằng mình là phượng h0àng chứ, nếu không có Trầm gia nuôi dưỡng thì không chừng đã chết ở xó xỉnh nào đó rồi.”
Sắc mặt Trầm Hi chợt trắng bệch.
Cho dù Trầm Kỳ Dương không thí¢h cô ta, nhưng chưa từng nói những lời này. Cô ta ngược lại nhìn mẹ Trầm, lại phát hiện mẹ Trầm quay đầu sang một bên, toàn bộ quá trình không nói gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận