Chương 611

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 611

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẹ à, con không có, con chỉ muốn vui càng thêm vui.” Quách Lam khóc lóc rấm rứt, bà ta nói lúc trước bà cụ vẫn luôn nhắc tới việc Tư Á có thể về nhà phải cám ơn trời đất, vừa lúc vô tình gặp được cha nuôi của cô, lập tức muốn cho Tư Á vui vẻ.
Không ai vui cả.
Ít nhất từ sau khi nhìn thấy Cao Kiến Bình sắc mặt Liên Chức lập tức trắng bệch, mẹ Trầm nhìn thấy cô không đúng nên kéo cô ngồi xuống bên cạnh.
“Không thoải mái chỗ nào?”
Liên Chức lắc đầu nói không sao.
Bà ngoại Lương “Vui càng thêm vui? Cô nhìn xem bộ dáng của Tư Á là vui vẻ sao? Một người ham rượu thành tính lại làm ra chuyện như vậy sẽ là một người cha tốt?”
“Chỉ sợ cô muốn chọc giận bà g͙ià này, tìm chuyện rắc rối cho Tư Á, các chị các anh vì sinh nhật của tôi mà bận trước bận sau, cô thì ngồi đó nói mát vô số lần.”
Bà cụ cười lạnh, “Tôi không quan tâm cô có bỏ công bỏ sức hay không, nhưng ít nhất cô đừng thêm phiền. Con gái người ta chẳng lẽ không phải là con gái sao, đều phải mang nặng̝ đẻ đau suốt mười tháng.”
“Tôi chỉ coi như cô hồ đồ không hiểu chuyện, không nghĩ tới lại là hạng thị phi, hôm nay nếu như cô gái kia không thể chạy thoát, Quách Lam cô có phải còn định bao che dung túng tội cưỡng hiếp không ”
“Cô như vậy đặt mặt mũi của Lương gia chúng ta ở đâu, con trai con gái và chồng của cô đặt ở nơi nào, nếu thật sự Lương gia chúng ta làm cô chướng mắt, hôm nay cô và thằng Tứ dứt khoát ký một tờ ly hôn rồi giải tán đi.”
Dưới ͼhân Quách Lam mềm nhũn, bà ta quỳ gối trước mặt bà ngoại Lương.
“Mẹ, con thật sự không biết sẽ như vậy, nếu như biết trước sẽ xảy ra loại chuyện này con đánh chết cũng sẽ không để cho ông ta đến. Mẹ biết đấy, dù cho bình thường con hay răn dạy người giúp việc cũng sẽ không động thủ, con làm sao có thể để cho ông ta làm loại chuyện này. Từ khi con gả vào Lương gia cho tới nay đã buông tha sự nghiệp giới giải trí, mấy năm trước chồng con sinh bệnh đều là con ở bên cạnh chăm sóc ”
Bà ta khóc sướt mướt kể khổ, bà ngoại Lương không lên tiếng.
Quách Lam nhân cơ hội nói, “Tên cầm thú này làm được chuyện như vậy, sợ là bên tɾong đã dơ bẩn, là con có mắt như mù. Mẹ nhanh chóng cho người mang ông ta đi, tuyệt đối không thể để cho ông ta chạy thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.”
Nghe được mấy chữ báo cảnh sát, Cao Kiến Bình h0àn toàn tỉnh ngủ.
“Tốt lắm, con mẹ nó mày lừa ông đây, là mày nóinan”
Quách Lam sợ hắn ta chửi bậy càng nhiều hơn, lạnh giọng nói, “Tôi chỉ muốn h0àn thành giấc mộng đoàn tụ của cha con ông, ai lại nghĩ tới bị ông ngụy trang lừa gạt, còn không mau bịt miệng ông ta lại kéo xuống đưa cho cục cảnh sát, khách khứa bên ngoài nhiều như vậy còn muốn để tên rác rưởi này ở đây đùa giỡn sao?”
Hai người hầu muốn kéo hắn ta ra ngoài, Cao Kiến Bình giằng một tay tránh ra.
Hắn ta liếc mắt một cái nhanh chóng nhìn thấy Liên Chức, tiến lên muốn bắt lấy ͼhân cô.
“Nếu như không có tao thì sợ là năm đó mày đã chết ở viện phúc lợi rồi, nhìn cha gặp nạn không giúp, lương tâm của mày bị chó ăn rồi sao.”
Nhưng tay chưa đụng tới Liên Chức đã bị người hầu còng lại.
Liên Chức trực tiếp nôn khan, nôn lên cả người ông ta. Bà ngoại Lương và mẹ Trầm nhất thời bị dọa.
Liên Chức nói không sao.
Cô lau môi, toàn thân tái nhợt đến dọa người.
“Sao ông lại ở thủ đô? Lúc trước tôi nhờ người tìm ông, bọn họ nói ông đã chết.”
Cao Kiến Bình ác độc nói, “Cho rằng bay lên đầu cành là có thể thoát khỏi khống chế sao, ông đây nói cho mày biết, mày đừng mơ tưởngnan”
“Miệng đầy ô ngôn uế ngữ, che miệng ông ta lại ” Bà ngoại Lương nói.
Lời còn chưa dứt, mấy người giúp việc bên cạnh trực tiếp che miệng hắn ta kéo ra ngoài, Quách Lam nhìn thấy mà ghê tởm, ôm ngực tức giận, cũng không biết tại sao mình lại dễ tin người như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận