Chương 612

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 612

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc cho Cao Kiến Bình hung hăng phản kháng, bị mấy bảo vệ áp giải, cũng giống như xúc xích bị kẹp, không thể nhúc nhích.
Cũng ở khoảng cách này, hắn ta nhìn thấy Trầm Hi tɾong đám người.
Mắt thấy tương lai tươi sáng đã mất, bỏ lỡ cơ hội tốt để cha con bọn họ nhận nhau, Trầm Hi hận đến nỗi bóp chặt ngón tay.
Cô ta đã trốn sau lưng Lương Ái Kỳ, hy vọng tɾong trường hợp hỗn loạn này có thể bo bo giữ mình.
Nhưng đã làm cho cô ta thất vọng.
“Trầm Hi, tiểu thư Trầm Hi ”
Nhìn thấy cô ta, men say cuối cùng còn sót lại tɾong người Cao Kiến Bình cuối cùng cũng đột nhiên tỉnh táo.
“Chúng ta là người trên cùng một chiếc thuyền, cô cứu tôi đi tiểu thư Trầm Hi, tiểu thư Trầm Hi ”
‘Câm miệng ”
Bà ngoại Lương và mẹ Trầm đồng thời nhìn qua, ngay cả tɾong ánh mắt Quách Lam cũng có nghi ngờ, Trầm Hi nói “Ông đừng vu oan cho tôi ”
Cao Kiến Bình đang muốn nói gì đó, Trầm Hi đã nói “Mấy người các anh đều chết hết rồi sao? Còn không mau bịt miệng ông ta lại, đừng để ông ta ở chỗ này tùy tiện cắn người khác.
Mắt thấy người sắp bị ném ra khỏi sảnh, bà ngoại Lương nói “Đứng lại ”
Mấy người hầu đặt Cao Kiến Bình xuống, bà cụ hỏi, “Lời ông vừa nói có ý gì?”
“Bà ngoại, bà ngàn vạn lần không nên nghe ông ta nói lung tung.” Trầm Hi lập tức ngồi xổm ở bên người bà cụ, “Ông ta luống cuống nên bắt đầu tùy tiện cắn xé người khác, trước đó mợ đến thủ đô con đi đón Nghi Chân, ¢hắc hẳn do trên đường đụng phải xe của ông ta, tất cả chuyện này Nghi Chân cũng rõ như ban ngày ”
“Đúng vậy, đúng là như vậy.” Lương Nghi Chân không kìm lòng được gật đầu, đúng lúc này ngoài cửa truyền đến một tiếng trầm thấp.
“Cô bỏ tiền thuê nhà trọ cho ông ta, không ngại ngàn dặm xa xôi đi Nga đón người, Nghi Chân cũng biết sao?”
Mọi người quay đầu, Trầm Kỳ Dương mang the0 một thân khí lạnh tiến vào.
Đại khái do tới vội vàng, áo lông vũ còn chưa cởi ra, phong sương càng làm nổi bật lông mày rậm lạnh thấu xương của anh, khí chất vô cùng áp bức.
Trầm Hi ngây ngẩn cả người.
“Kỳ Dương…” Bà ngoại Lương muốn nói gì đó, Trầm Kỳ Dương nắm vai bà cụ để bà an tâm.
“Trên đường lên núi anh họ đã nói qua đïện thoại cho con rồi, bà yên tâm.”
Những bãi nôn trên mặt đất người hầu đã thu dọn sach sẽ, nhưng sắc mặt Liên Chức vẫn tái nhợt.
Đã giả vờ tự nhiên phải diễn cho ra dáng, Liên Chức nhìn thấy Cao Kiến Bình lập tức ghê tởm đến mức ngay cả bữa sáng cũng nôn ra.
Đáy mắt còn đọng nước càng làm nổi bật khuôn mặt trắng như tuyết, màu sắc ốm yếu kia kéo dài đến sau gáy cô, càng làm nổi bật cần cổ mảnh mai chỉ cần bóp nhẹ đã gãy của cô.
Ánh mắt chạm vào nhau, ánh mắt Trầm Kỳ Dương dời đi tɾong nháy mắt.
Chỉ là mặc dù ánh mắt dời đi, lời nói cũng là nói với cô.
“Đi gọi bác sĩ xem một chút đi.”
Liên Chức lắc đầu “Không ”
Trầm Kỳ Dương hơi cúi người xuống, thấp giọng ghé vào tai cô.
“Sợ tôi không thể đòi lại công bằng cho cô?”
Hơi thở ấm áp phả bên tai Liên Chức, cô hơi ngứa ngáy, Liên Chức run rẩy đẩy tay anh ra.
“Không cần anh tôi cũng có thể đòi lại công bằng cho mình.”
Trầm Kỳ Dương nhếch khóe môi, ý cười căn bản không đạt tới đáy mắt.
Đôi mắt anh tối đen u ám, lộ vẻ mưa gió sắp tới. Anh tiến lên hai bước ngồi xổm trước mặt Trầm Hi, cô ta bị ánh mắt kia của anh dọa sợ, bất giác lui về phía saụ
“Nói xem, cô cho ông ta ăn ngon uống ngon, mời ông ta về là tính toán làm gì?”
Trầm Hi “Anh, em không…”
Trầm Kỳ Dương ngước mắt nhìn Cao Kiến Bình.
“Ông nói đi.”
Người hầu buông miệng Cao Kiến Bình ra, hắn ta vốn định tùy ý cắn bậy kéo thêm nhiều người xuống nước, ví dụ như đứa con gái tốt này của hắn ta, nhưng còn chưa mở miệng Trầm Kỳ Dương đã nhân tiện nói.
“Nghĩ kỹ hãy há miệng, phải xem ông có định ở tɾong tù cả đời hay không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận