Chương 614

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 614

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà cụ tàn nhẫn nói, “Những năm này Trầm gia đối đãi với cô không tệ, cô lại ba lần bốn lần gây sự, trước đó tuổi còn nhỏ còn có thể nói do không hiểu chuyện, hôm nay đã hơn mười năm lại không hề hối cải ”
“Có phải cô cảm thấy vị trí của Tư Á đe dọa cô cho nên đem lòng đố kỵ, nhưng cô có biết hay không, từ đầu đến cuối cô cũng không phải là huyết mạch của Trầm gia ”
Trầm Hi đột nhiên bị dọa, lời này của bà cụ quá nghiêm trọng.
“Con không có, bà ngoại con thật sự không có ”
Cô ta đi kéo tay mẹ Trầm, khóc ròng nói, “Mẹ tin tưởng con có được hay không, con chỉ là nhất thời hồ đồ. Sau khi chị gái trở về mẹ không cho con ở nhà, con muốn về thăm nhà cũng chỉ có thể gọi đïện thoại. Mẹ quên trước kia mẹ đối xử với con như thế nào sao? Con ở Anh bị bệnh mẹ đều đến thăm con, ở bên con trọn một tháng. Con chỉ là, chỉ là sợ hãinan”
“Cô sợ cái gì?”
Mẹ Trầm lạnh lùng xua tay cô ta, “Hơn hai mươi năm không đối đãi với cô như con ruột, Kỳ Dương có cô đều có, thứ nó không có cô cũng có, ngay cả hôn sự trước đó của cô cũng là tôi cũng là ngàn chọn vạn tuyển.”
“Mà Tư Á hơn hai mươi năm qua đã sống như thế nào, khi cô nhắm mắt hưởng thụ vinh hoa phú quý, con gái tôi lại chỉ có thể dựa vào chính mình, giãy dụa sống sót. Tôi vốn tưởng rằng đối tốt với cô, những thứ này đều sẽ hồi báo lên người con gái mình, nhưng ai biết được cô một mực hút máu của con bé, vài năm trước đầu tiên là cô đạo nhái tác phẩm của con bé, sau đó lại nhiều lần giở trò làm khó dễ, tôi đuổi cô ra khỏi trang viên Tử Kinh là bạc đãi cô sao? Đãi ngộ ở Thâm Lam Thủy Loan có chỗ nào là kém.”
Bà nói xong mọi người tɾong phòng đều trầm mặc rấtlâu, một hàng nước mắt rơi xuống hốc mắt mẹ Trầm.
“Tôi thậm chí còn biết cô, biết cô…”
Lời còn chưa dứt, Trầm Kỳ Dương bóp bả vai bà, mẹ Trầm mới tự biết mình lỡ lời nên không nói tiếp.
Bà ngoại Lương nhìn bọn họ một cái, lông mày càng nhíu chặt hơn.
“Tôi đã tha thứ cho cô vô số lần, tuyệt đối không thể mềm lòng nữa. Nếu Trầm gia không chứa nổi lớn phật như cô, vậy thì đến từ đâu trở về đó đi.”
Trầm Hi khiếp sợ nhìn bà, vẫn không hiểu ý tứ tɾong lời nói.
Trầm Kỳ Dương ra hiệu cho Uông Đường, trầm giọng nói.
“Để luật sư vào, hôm nay các vị khách quý cũng làm chứng.” Anh giải quyết dứt khoát, “Hiệp nghị nhận nuôi của Trầm gia và Trầm Hi từ đây kết thúc, không liên quan đến bất kỳ quyền lợi nào, song phương cũng không gánh vác trách nhiệm liên quan, mà từ hôm nay trở đi, cô cũng không được mang họ Trầm nữa ”
Trầm Hi tɾong nháy mắt tê liệt đứng trân trân trên mặt đất.
Khi hai vị luật sư vào cửa, mọi người the0 đó mà kinh sợ, mặc dù không dám xì xào bàn tán, nhưng trao đổi ánh mắt với nhau gần như muốn nhấc lên sóng to gió lớn.
Trong đó không thiếu cô bạn nối khố Tôn Uyển của Trầm Hi, mấy chữ giải trừ quan hệ nhận nuôi nghiêm trọng cỡ nào.
Điều này có nghĩa là tất cả những gì con cháu Trầm gia nên được hưởng, Trầm Hi sẽ không thể có được nữa. Lúc trước nhận nuôi cô ta ông nội Trầm còn ở đang tại thế, lớn khái sau khi mất đi cháu gái lấy lại được niềm vui, ông nội Trầm nhân từ cũng không so đo có phải huyết mạch nhà mình hay không, ngay lúc đó đã tuyên bố đứa nhỏ này và Trầm Kỳ Dương đều có quyền thừa kế.
Mà tài phú của hai nhà Lương Trầm cho dù sau khi chia cắt cũng đủ cho cô ta sống xa xỉ mấy đời, vô cùng vô tận.
Lúc trước tuy rằng bị mẹ Trầm đuổi ra khỏi trang viên Tử Kinh, Trầm Hi ở bên ngoài, đãi ngộ nên có vẫn không giảm, lăn lộn thương trường vẫn luôn được người ta hậu đãi, cho dù mọi người chướng mắt cô ta, nhưng bởi vì thân phận Trầm gia mà thanh niên tài tuấn ưu đãi cô ta cũng không ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận