Chương 616

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 616

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà ngoại Lương nói “Vân Như, con còn muốn giấu diếm mẹ tới khi nào?”
Mẹ Trầm “Mẹ, con…”
Bà gần như nước mắt lưng tròng, tɾong lòng quá khổ, đôi môi khẽ run, ngay cả nửa chữ cũng nói không ra.
“A Dương, con nói đi ”
Bà ngoại Lương nhìn về phía cháu ngoại, Trầm Kỳ Dương đứng bên cạnh bà cụ, đang muốn tùy ý qua loa, bà lại nói, “Hôm nay con chỉ cần nói dối một chữ thì sau này cũng đừng nhận bà ngoại này.”
Rốt cuộc là người làm chủ Lương gia đã trải qua mấy đời, bất cứ gió thổi cỏ lay gì cũng có thể nhìn ra manh mối.
Trầm Kỳ Dương nhíu nhíu lông mày, cảm thấy đau đầu, anh thật sự đã hạ lệnh muốn giấu bà cụ tới chết, người Lương gia lại càng không biết nửa chữ. Nhưng nếu như lần này nhìn ra manh mối, cho dù không nói thì bà cụ cũng sẽ tự mình điều tra.
Đầu tiên anh đỡ bà ngoại ngồi xuống, lại đi đến trước mặt Trương Kỳ Anh.
Hai người nhìn nhau, Trương Kỳ Anh bị ánh mắt của anh dọa sợ, lạnh lẽo thấu xương. Bà thầm nghĩ vị lớn thiếu gia này tựa hồ h0àn toàn khác biệt với tên lưu manh tɾong truyền thuyết.
Trầm Kỳ Dương nhìn Trầm Hi.
“Mẹ ruột ở trước mặt còn không nhận?”
Trầm Hi h0àn toàn mơ hồ.
Mà khi lời này vừa nói ra, người nhà họ Lương chẳng hay biết gì trừng to mắt, hai mặt nhìn nhau, bà cụ lại càng nắm chặt quải trượng, nếu không phải có Liên Chức ở bên cạnh đỡ, chỉ sợ đã lảo đảo ngã ở trên ghế.
Trong chuyện này người bình tĩnh nhất chính là Trương Kỳ Anh, nhưng nhìn kỹ thì ͼhân của bà đang phát run.
Trầm Kỳ Dương cúi đầu nhìn bà, như cười như không “Có phải tôi nên gọi bà là Giang phu nhân hay không, dù sao Giang Trọng Hạc hiện giờ cũng đã ly hôn, bà lại sinh hạ Trầm Hi cho ông ta, thượng vị nhờ con cũng không phải không được.”
Trương Kỳ Anh không ngừng phát run.
“Tôi… Tôi không hiểu ý của lớn thiếu gia.”
Đầu óc Trầm Hi ong ong, cái gì mà Giang phu nhân, cái gì mà sinh ra cô ta.
Cô ta mới không phải là con gái riêng của Giang gia, cô ta là cô nhi, về sau được nhận nuôi làm thiên kim tiểu thư của Trầm gia.
Môi không ngừng run rẩy, cô ta đã thấy Trầm Kỳ Dương ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm mình, con ngươi u ám vô cùng bức người.
“Hơn hai mươi năm trước Giang Khải Minh đối xử với cô rấttốt, vừa đưa xe vừa đưa trang sức, lễ tốt nghiệp lớn nhỏ chưa bao giờ vắng mặt, ai đắc tội cô chỉ cần ông ta biết một tiếng sẽ lập tức đòi lại công bằng cho cô rõ ràng, động dao thấy máu cũng là chuyện thường.”
Anh cong môi, ý cười gần như tàn khốc, “Có phải thật đáng tiếc hay không, tại sao ông ta không phải là anh trai của cô, hiện tại cô được như ý nguyện rồi Trầm Hi. Chúc mừng cô, hôm nay là con gái của tội phạm giết người, em gái của tội phạm cưỡng gian.”
Đồng tử Trầm Hi co rụt lại.
“Không, tôi không phải, tôi không phải là con gái của kẻ giết người ”
Cô ta chợt nhìn về phía Trương Kỳ Anh, “Bà đi đi, bà mau đi cho tôi Đều là do người phụ nữ này ”
Giọng nói của cô ta vô cùng bén nhọn, muốn tiến lên đánh Trương Kỳ Anh. Trương Kỳ Anh bị tát một cái, nước mắt rơi càng dữ dội.
Mấy cháu trai của Lương gia đã sớm cả kinh, hai mặt nhìn nhau, mà sau lưng Quách Lam lại đang đổ mồ hôi lạnh.
Ngay khi sự việc xảy ra Trầm Kỳ Dương đã lập tức mời luật sư đến trang viên, chỉ sợ đã sớm biết nội tình, nếu như hôm nay bà ta thật sự dung túng cho Cao Kiến Bình gây sự, không biết sẽ gây ra bao nhiêu tai họa.
Tạ ơn Chúa.
Trầm Hi nhất thời khóc rống la lối om sòm, Trầm Kỳ Dương cũng lười nhìn cô ta giở trò này.
Trực tiếp nháy mắt với Uông Đường, hai người hầu áp giải Trầm Hi, cầm lấy tay cô ta ấn vào dấu đỏ, ấn lên hiệp nghị.
“Con không ký Con không ký Mẹ cứu con ”
Cô ta khóc đến điên cuồng, mẹ Trầm từ đầu đến cuối lại không nhìn cô ta một cái nào. Giãy dụa lại không hề có tác dụng͟͟, mắt thấy tay mình đã ấn lên bản hiệp nghị, để lại dấu vân tay đỏ tươi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận