Chương 618

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 618

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hốc mắt có một giọt nước mắt chảy xuống, ánh mắt cô nhìn vào hư không, giống như nước cũng giống như trăng, “Đại khái do thói quen nhiều năm gặp phải chuyện gì đều chỉ có tự mình xử lý, cho nên hôm nay nhìn bà ngoại, mẹ, còn có… em trai, đều đang bảo vệ con giúp con đòi lại công bằng, thật ra con thật sự rấtcảm động, loại cảm giác này trước đây con chưa từng có, giống như rốt cuộc cũng có hậu thuẫn…”
“Đứa nhỏ ngốc…” Bà ngoại Lương sờ sờ đầu của cô.
Liên Chức cũng không nói gì nữa, lớn khái do nước mắt rơi quá nhiều, ngay cả mở miệng cũng nghẹn ngào.
Cô lặng lẽ lau đi, lại càng mãnh liệt rơi xuống.
Cô từng nghiến răng nghiến lợi thề muốn Trầm Hi ăn miếng trả miếng, hôm nay Trầm Hi đột nhiên không còn Trầm gia che chở, muốn vô thanh vô tức giết chết cô ta dễ như trở bàn tay.
Đại khái Liên Chức đã chờ ngày hôm nay quá lâu rồi, hôm nay chợt thực hiện được, trăm mối cảm xúc ngổn ngang nảy lên tɾong lòng cô.
Cô từng cho rằng mình sẽ rấtthỏa mãn, cũng không chỉ là thỏa mãn, còn có đau buồn không vui. Liên Chức nhớ lại quãng thời gian ở tù kiếp trước, lúc làm gái điếm, lúc bị tɾúng độc… Còn có khi cô vô thanh vô tức biến thành một vong hồn.
Có lẽ tới lúc chết cũng không có ai để ý đến cô.
Dù cho cô báo thù như thế nào, đủ loại đau khổ tɾong quá khứ đều đã xảy ra, chung quy cũng chỉ có một mình cô nhớ rõ mà thôi, không ai hiểu được cũng không có ai để kể.
Cô mím chặt môi, mặc cho nước mắt không kiêng nể gì rơi xuống.
Trong phòng lặng lẽ không một tiếng động, chỉ có ánh đèn hơi vàng không ngừng chiếu sáng gương mặt cô.
Cửa đẩy ra một khe hở, Trầm Kỳ Dương không biết đã đứng đó bao lâụ
Ánh đèn như sương mù bao trùm khuôn mặt thâm trầm của anh, cũng làm nổi bật đôi mắt đen kịt dập dờn như ngọn lửa, an tĩnh như đêm mùa hè.
Anh thường bày ra dáng vẻ cà lơ phất phơ trước mặt người khác, hoặc bướng bỉnh không chịu thua thiệt chuyện gì, hoặc dã tính phóng đãng, nhưng chưa từng có lần nào anh chỉ lẳng lặng đứng ở đó, cái gì cũng không nói cái gì cũng không làm, giống như một cây lớn thụ lù lù bất động che trời.
Anh nhìn hai bà cháu nằm ở trên giường, cô gối đầu ở bả vai bà cụ, rõ ràng động tác thân mật như thế, lại có nước mắt cuồn cuộn không ngừng từ khóe mắt cô chảy xuống, thấm ướt gối và chăn…
Cô thậm chí còn cắn móng tay đề phòng tiếng khóc tràn ra, nước mắt lại rơi từng giọt từng giọt không gián đoạn.
Trầm Kỳ Dương chưa bao giờ thấy ai khóc như vậy, giống như bị ủy khuất vô cùng nhưng không có ai để kể lể, chỉ có thể yên lặng cắn nát hàm răng nuốt vào tɾong bụng.
Tối nay gió tuyết tĩnh lặng, tầng tuyết cao ngất xóa đi tất cả âm thanh.
Anh rõ ràng không nghe thấy một chút tiếng nức nở nào, lông mày lại khó chịu mà nhíu lại rõ ràng.
Cảm giác hít thở không thông ập tới, không biết trái tim anh bị ai bóp chặt.
nannan
“Hắt xì, Hắt xì…”
Liên Chức trở về phòng hắt xì liên tiếp hai cái, không biết là do khóc nhiều hay thần kinh căng thẳng chợt buông lỏng xuống, cô luôn cảm thấy đầu óc choáng váng.
Vừa soi gương mới phát hiện mắt sưng như hai quả hạch đào, đánh phấn nền cũng không che được.
Liên Chức cảm thấy còn may là buổi tối, nếu không đối mặt với sự hỏi thăm của mọi người cô thật sự là không biết giải thí¢h như thế nào.
Nhưng cửa lại bị gõ không đúng lúc.
Cô giả điếc không nghe thấy, cùng lắm thì ngày mai hỏi lập tức nói mình đi ngủ sớm, nhưng người ngoài cửa lại giống như không biết ngại mà gõ không ngừng khiến người ta phát phiền.
Liên Chức không thể nhịn được nữa đi ra mở cửa.
Cửa mở ra, Trầm Kỳ Dương đang lười biếng dựa vào bên cạnh, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng qua.
Đèn phòng khách đã h0àn toàn bị tắt, tối đen một mảnh, nhưng ánh mắt kia của người đàn ông lại quanh quẩn rấtlâu trên mặt cô, cô gần như cào rách lòng bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận