Chương 621

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 621

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hốc mắt Liên Chức chua xót tới cực điểm, một lần nữa cô nhắm ngay họng súng vào Cao Kiến Bình.
Cao Kiến Bình bị trói trên cọc gỗ chẳng biết từ lúc nào đã mở băng vải.
cha của con Liên Chức… Con không thể đối xử với cha như vậy… Cha cầu xin con, lúc trước là cha sai, cha không nên làm vậy, cha sửa có được hay không, cha sửa…”
Ông ta điên cuồng giãy dụa, tiếng rít gào uy hiếp quanh quẩn rấtlâu tɾong sơn động, phảng phất như tiếng gọi cô quay trở lại hồi ức đáng sợ thời thơ ấụ
Trong hốc mắt Liên Chức chợt trào ra lệ nóng.
Cô nhớ tới mẹ nuôi của mình, thời lớn đó hôn nhân như trò đùa do cha mẹ và bà mối quyết định, nhưng sau khi gặp nhau mẹ nuôi lập tức không chấp nhận hôn sự này, là Cao Kiến Bình nửa đêm lẻn vào sân cưỡng gian bà, cha mẹ lập tức như hắt nước đổ đi gả bà ra ngoài.
Phong kiến đáng giận, nhưng Cao Kiến Bình lại càng đáng chết.
Có những người đàn ông không xứng làm người, là súc sinh.
Môi Liên Chức run rẩy, tay cầm súng lại không nhúc nhích chút nào, nhắm thẳng vào háng Cao Kiến Bình.
“Không được, con mẹ nó mày dámnan”
Ánh mắt Cao Kiến Bình hung ác xen lẫn với cầu xin.
Nhưng tay Liên Chức đã hung hăng dùng sức bóp cò, viên đạn xé gió bay đi, chỉ nghe thấy một tiếng kêu đau tê tâm liệt phế bén nhọn, thân dưới hắn ta máu tươi đầm đìa, người cũng the0 đó hôn mê bất tỉnh.
Một giọt nước mắt tɾong hốc mắt của cô cũng the0 đó chảy xuống.

“Cảm ơn anh.” Vừa trở về hành lang, Liên Chức đột nhiên nói.
Trầm Kỳ Dương hỏi ngược lại “Cảm ơn tôi cái gì?”
Anh đang đi bên trái cô, lại khôi phụcbộ dáng lớn thiếu gia không để ai vào mắt kia.
Ánh mắt chạm vào nhau, lông mày rậm của người đàn ông giãn ra, rõ ràng là đã biết rõ còn cố hỏi.
Liên Chức chớp chớp mi, nhẹ giọng nói “Chuyện vừa rồi.”
Ánh đèn hành lang vẫn lờ mờ như cũ, nhưng với Liên Chức mà nói giống như con đường phía trước bằng phẳng, xung quanh sáng rõ.
Cao Kiến Bình phảng phất như một cây gai đâm thật sâu vào ngực cô, cho dù nhiều năm như vậy cô cố gắng xem nhẹ nhưng nó vẫn tồn tại, mỗi lần nhớ lại miệng vết thương sẽ nứt ra.
Hôm nay gai đã được gỡ bỏ, máu thịt mới sẽ sinh ra cùng với nó.
Ngắn ngủi qua lại, tâm trạng của cô đã h0àn toàn thay đổi.
Cô nhịn không được nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, nghĩ tới giây phút vừa rồi anh ấn ngón tay cô bóp cò, cơ bắp cánh tay cũng căng cứng, chuyên chú mà sắc bén.
Lúc trước cô chỉ biết tâm tư anh thâm trầm, kiêu ngạo không nghe lời ai, cũng không hiểu rõ lắm anh lại bao che khuyết điểm như thế, đúng là đến trình độ không nói đạo lý.
Mà cô trở thành người được bảo vệ kia, cảm giác cũng không tệ.
Một dòng nước ấm chảy qua nội tâm Liên Chức, lớn khái do không quen nói lời cảm ơn, cô lấy tay sờ sờ mũi.
Trầm Kỳ Dương nhướng mày.
“Chỉ một câu cảm ơn?”
“Hả?”
“Tôi hao hết tâm tư trói người về, chị chỉ nói một câu cảm ơn thôi sao.”
“Đương nhiên không…” Liên Chức nhìn vẻ mặt anh trêu tức, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, “Vậy khi tôi trở về biệt thự cai nghiện với anh, ngay cả câu cám ơn anh cũng không…”
“Chúng ta huề rồi, ai bảo chính chị không tìm tôi đòi.”
Anh nhíu mày, dáng vẻ đương nhiên, Liên Chức nói “Vậy anh muốn gì?”
Anh không trả lời.
Đại khái do ánh đèn quá tối, Trầm Kỳ Dương đứng ở chỗ tối tăm, Liên Chức không thấy rõ thần sắc nơi đáy mắt anh, chỉ cảm thấy vô cùng sáng.
Đợi khi cô nhìn kỹ, Trầm Kỳ Dương đã phất tay xoay người.
“Nghĩ kỹ rồi sẽ nói với chị.”
Bước ͼhân anh tiêu sái, đã đi sang một hướng khác.
Phòng của hai người không thuận đường, Liên Chức nhìn bóng lưng anh, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.
Lần đầu tiên phát hiện, hóa ra cảm giác có một người em trai cũng không tệ.
Cho dù là giả.
nannan
Liên Chức phát sốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận