Chương 628

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 628

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức cũng chưa từng đến trước mộ phần của bà xem qua, nghĩ đến đây, tɾong lòng truyền đến cảm giác đau đớn nhàn nhạt.
Cô mở ngăn kéo bên cạnh, lấy đïện thoại di động để bên tɾong ra.
Đêm phát hiện mình bị sốt não khác thường, Liên Chức lập tức tắt máy, sợ bệnh đến hôn mê có tin nhắn gì gửi tới sẽ bị mẹ Trầm nhìn thấy.
Vừa khởi động máy đã có mấy chục thông báo nhắc nhở cuộc gọi nhỡ, hơn phân nửa đều là Lục Dã và Tống Diệc Châu gọi tới, đồng nghiệp gọi đïện thoại không được, wechat cũng gửi tới ân cần thăm hỏi.
Tắt máy một ngày một đêm, sợ là bọn họ sốt ruột.
Liên Chức lập tức gọi lại cho Lục Dã, sau khi lầm bầm hai ba tiếng, bên kia gần như lập tức nhận máy.
“Lục Dã.”
Lục Dã “Ừ” một tiếng.
“Sao đïện thoại lại tắt máy?”
“Sinh nhật bà nội bận quá, hôm trước ở với bọn họ một ngày lại thức hai đêm, trở về lập tức mệt mỏi ngủ thiếp đinan”
Liên Chức nói xong lập tức thấp giọng “Hắt xì” một tiếng.
Lục Dã nhíu mày “Bị cảm?”
“Không có, thật sự không có ”
Anh không nói gì.
“Được rồi, có một chút.” Lời này có chút không thể tin được, Liên Chức nói sang chuyện khác.
“Lục Dã, tối hôm trước hình như em mơ thấy anh.”
Lục Dã vừa đỗ xe xong, nghe thấy giọng nói trầm thấp của cô, da đầu không hiểu sao lại căng thẳng.
“Mơ thấy anh làm gì?”
Liên Chức nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt xinh đẹp như nước hơi ngưng trệ, đã có cảm giác khô nóng từ bên tai bò lên.
Mơ thấy anh nắm ngực cô, vừa mút vừa cắn vừa chơi giống như muốn ăn cô, lớn khái do cảnh tượng tɾong mơ quá mức ͼhân thật, chỉ cần nhớ tới một đoạn ngắn Liên Chức đã kìm lòng không đậu muốn kẹp chặt ͼhân.
Chẳng lẽ là sau khi lớn tuổi bắt đầu dục cầu bất mãn? Trước đây Liên Chức cũng sẽ không mơ mộng xấu hổ lại còn nóng bỏng như vậy.
Thời gian cô không nói lời nào, Lục Dã lại hỏi lại lần nữa.
“Mơ thấy anh làm gì?”
Liên Chức cắn chặt môi.
“Không nói lời nào.” Lục Dã đột nhiên hiểu, lần này thứ căng thẳng không chỉ là da đầu, anh sờ sờ mũi.
“Khi nào xuống núi?”
Giọng nói trầm thấp của anh không hiểu vì nghĩ kỳ quái, vành tai Liên Chức cũng hơi nóng.
“Aida, đúng là đàn ông, chỉ biết nghĩ mấy chuyện hạ lưụ”
“Anh hạ lưu như thế nào?”
Liên Chức không nói lời nào.
Lục Dã hỏi ngược lại “Anh nằm mơ giống như em?”
Trong ống nghe không lên tiếng, nhưng có thể tưởng tượng cô ở đầu kia đã tức giận tới nỗi đánh không khí, anh chậm rãi cười, cũng không đùa cô nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận