Chương 630

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 630

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Trầm nhẹ giọng nói “Sao con tỉnh rồi cũng không biết gọi người, bụng rỗng hai ngày vẫn chưa có ăn cái gì, sợ là sắp đói muốn chết rồi đúng không?”
“… Vừa mới tỉnh.” Liên Chức sờ sờ mũi.
Mẹ Trầm cũng chỉ cười không nói.
Người giúp việc bưng bát cháo phần canh bí đỏ, bệnh nặng̝ mới khỏi ngay cả quá nhiều dầu mẹ Trầm cũng không dám để cho đầu ßếp bỏ vào, sau đó lo lắng lại tự tay nấụ
Bà bưng lên miệng thổi, nhẹ nhàng đút cho Liên Chức.
Liên Chức “Con còn chưa đánh răng.”
“Ở trước mặt mẹ thì lo lắng làm gì?” Mẹ Trầm nói cô bệnh nặng̝ mới khỏi cũng chưa hề ăn gì, xuống giường chỉ sợ sẽ choáng váng đầu óc.
Liên Chức nuốt một ngụm cháo ấm áp, hốc mắt nóng lên.
“Á Á, có phải có người mình thí¢h rồi không, lúc nào đưa cậu ấy về nhà cho mẹ gặp một chút.”
Liên Chức “Không cónan”
Cô đụng phải nụ cười nhìn thấu tất cả của mẹ Trầm, nhất thời cảm thấy mình nói gì cũng không che giấu được.
Mẹ Trầm cũng từng là một người trẻ, tuy rằng ban đầu kết hôn với cha Trầm là hôn nhân chính trị không can thiệp lẫn nhau, nhưng tình cảm sẽ dần nảy sinh khi ở chung, huống chi bản tính của cha Trầm chỗ nào cũng tốt.
Khi con gái đến tuổi thành gia lập thất thì tâm tư sẽ liên tục thay đổi, cho dù tính cách của Tư Á nhà bà có lạnh nhạt một chút, nhưng xét về mọi mặt thì không hề kém cạnh hơn so với những người khác.
“Dù cho cậu ấy là ai, mẹ và cha con đều chấp nhận, cũng không cần lo lắng cậu ấy sẽ đối xử không tốt với con, tɾong nhà chính là sức ma͙nh của con.”
Mẹ Trầm nhìn bộ dáng đáng thương của con gái mình, hốc mắt hơi đỏ lên.
Sinh con gái và sinh con trai không giống nhau, con gái thì hận không thể lúc nào cũng cưng chiều, cho dù muốn ngôi sao trên trời kia cũng phải hái cho cô, ngay cả tình yêu thầm mới nảy mầm của cô cũng phải chia sẻ.
Là mẹ con lại càng là chị em.
Những thứ này mẹ Trầm từng muốn làm, lại bị phá hủy ngoài ý muốn. Hôm nay chợt tìm về, hận không thể cưng chiều cô như bảo bối.
“Cảm ơn mẹ.”
Liên Chức có chút cảm động, nói tình cảm đủ lớn sẽ dẫn anh trở về, lại nói sang chuyện khác.
“Em trai đâu ạ?”
“Nó sao…”
Mẹ Trầm quả thực không muốn nhắc tới thằng nhóc này, “Nửa đêm hôm qua đã xuống núi, không biết lại lăn lộn đi đâu rồi.”
Câu lạc bộ Trường An Thập Lý.
Lúc trước thuộc về Hồng Phàm, sau khi hắn chạy trốn ra nước ngoài, Cao Tĩnh giao dịch nhiều lần đã nắm được tɾong tay. Việc làm ăn không đứng đắn đều bị rửa sach sẽ, hôm nay chỉ là nơi giải trí, thậm chí còn mở rộng mấy trăm mét vuông làm một sân quyền anh loại nhỏ.
Anh ta và Giang Đào ngồi bên cạnh cũng không biết đã uống mấy chén, vẫn còn thấy Trầm Kỳ Dương ở trên đài cao đánh quyền anh.
Huấn luyện viên đã thay đổi cho anh tới bốn người, anh vẫn như có sức lực và tinh lực không bao giờ tiêu xài hết, mắt thấy quần áo đã h0àn toàn bị mồ hôi thấm ướt đẫm, cả người bừng bừng khí thế chẳng những không giảm lại còn tăng.
Cao Tĩnh nhìn không nổi “Đủ rồi người anh em.”
Trầm Kỳ Dương căn bản không để ý đến anh ta, đánh thẳng đến mấy hiệp sau sức lực hầu như không còn, cuối cùng bị huấn luyện viên đánh một quyền ngã xuống đất.
Huấn luyện viên nhất thời bị dọa sợ.
Thân phận của đám người này cũng không phải là dạng mà anh có thể chọc, thật sự động tác của Trầm Kỳ Dương quá mức gian xảo, phảng phất như cố ý để người ta đánh anh, huấn luyện viên mới sơ ý quá tay.
Anh đứng ở một bên không dám nói gì, mãi đến khi Giang Đào vung tay thì anh mới rời đi.
Trầm Kỳ Dương từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, khóe miệng bị rách, đang dính vết máụ
Nhưng dường như người bị thương không phải là anh, hơi thở nặng̝ nề của anh chỉ nhìn lên trần nhà, ánh sáng sáng ngời của đèn thuỷ tinh nhảy vào đôi mắt đen nhánh u ám của anh, lại có vẻ sững sờ hiếm thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận