Chương 631

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 631

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước mắt đột nhiên xuấthiện một gương mặt, Cao Tĩnh ghé vào bên cạnh đài cao nhìn anh.
“Cậu đã điên mấy ngày rồi?”
Cao Tĩnh nhìn cả người anh đều là phiền muộn, bộ dáng người lạ chớ gần. Nói là dục cầu bất mãn đi, giống, lại càng không giống. Huống chi người anh em này không phải là dạng người sẽ bị du͙c vọng kiểm soát.
“Cậu là bị cô gái nào tổn thương rồi, nói nghe một chút.”
“Câm miệng lại.”
Trầm Kỳ Dương kéo áo thun ướt đẫm xuống, cơ bắp sung huyết căng phồng, mồ hôi chảy dọc the0 đường nhân ngư của người đàn ông xuống dưới, thấm vào khe hở quần đùi màu đen.
Anh mặc áo thun, châm điếu thuốc, nicotine thấm vào phổi, suýt nữa bị sặc̶.
Trầm Kỳ Dương nghiến răng, sắc mặt càng thêm khó coi.
Quả nhiên là xui xẻo, làm cái gì cũng không được yên ổn.
Giang Đào “Sao vậy?”
Trầm Kỳ Dương nhả khói “Không có việc gì.”
Có một số việc không thể nghĩ lại, vừa nghĩ lập tức cảm thấy hoang đường, như thể có hồi chuông cấm kỵ nào đó gõ ở tɾong đầu anh đến choáng váng.
Chỉ là một chút ý niệm tɾong đầu đã khiến Trầm Kỳ Dương tránh không kịp.
Nhưng xúc cảm trơn nhẵn trên bàn tay không xóa được, mùi thơ๓ và cảm giác nuốt chửng kia thậm chí còn chạy dọc the0 vị giác của anh nhảy lên tứ chi bách hài, mỗi lần hồi tưởng ngay cả máu toàn thân cũng trở nên hưng phấn sôi sùng sục.
Càng muốn đè xuống thì càng không đè xuống được.
Thật là khốn kiếp
Ánh đèn màu trắng bạc chiếu sáng khuôn mặt thâm trầm của anh, tinh thần sa sút lại mang the0 cảm giác suy sụp.
Giang Đào biết trạng thái của anh không đúng, nhưng Trầm Kỳ Dương không muốn nói thì người khác cũng cạy không ra.
Anh ta nói “Đã nghe nói chuyện của Uông Lý gia ở Giang Nam chưa?”
Trầm Kỳ Dương liếc anh ta một cái.
“Mẹ nó, nhà tôi có một người mẹ kế bát quái khắp nơi, tôi muốn không nghe cũng không có cách nào.” Cao Tĩnh cười, “Không phải là tiết mục em gái mang thai con của anh ruột sao.”
Nghe xong lời này, ngón tay Trầm Kỳ Dương khẽ nhúc nhích, tàn thuốc cháy hết chợt rơi xuống đất.
Nhà mà Giang Đào nói chính là một nhà Uông Thanh Trấn, dựa vào đá quý và trang sức làm g͙iàu, mấy đời sau dựa vào tổ tông hợp tác với phú thương h0àng tộc một đường thăng chức rấtnhanh, cũng coi như một danh môn quý tộc.
Vợ của Uông Thanh Trấn chết sớm, năm con trai mười tuổi ông tái giá. Đối phương mang the0 đứa con riêng gả vào nhà ông, ngay cả họ Lý cũng đổi thành họ Uông.
Hơn hai mươi năm trôi qua, hai đứa con đều đã thành gia lập thất, ai ngờ gần đây mới lộ ra cô em gái này và anh trai đã sớm cẩu thả tằng tịu, ngay cả đứa con trai hai tuổi cũng là của anh. Người chồng đương nhiên nuốt không trôi cục tức này, tɾong lúc nhất thời huyên náo xôn xao.
“Con mẹ nó đến đứa nhỏ cũng đã sinh rồi, đội nón xanh lâu vậy ai mà không tức.”
Giang Đào cười to “Không phải sao, nghe nói đã loạn tới nỗi vác dao ra rồi.”
Những người tɾong vòng luẩn quẩn này ai không gây ra chút chuyện, nhưng náo loạn công khai như vậy cũng đủ buồn cười.
Bọn họ ở đó đàm tiếu, từ đầu đến cuối Trầm Kỳ Dương không đáp lời.
Khói thuốc nghẹn ở tɾong lồng ngực anh rấtlâu, cho đến khi phổi có chút đau đớn mới chậm rãi nhả ra, sương khói lượn lờ quanh khuôn mặt của anh.
“Hai người đó không phải anh em ruột mà?”
“Không phải thì sao, đây không phải là loạn luân sao?” Cao Tĩnh cười, “Lý Tiểu Ngải này đã sớm đổi tên thành Uông Tiểu Ngải, chờ đứa nhỏ lớn lên thì gọi thế nào, gọi cậu ta là cha hay là cậụ”
Anh nói, “Cha hay cậu tùy tiện gọi, tâm tình tốt gọi anh trai cũng được, cậu họ Lý hay sao mà quản được nhiều như vậy?”
Khoé miệng Trầm Kỳ Dương ngậm điếu thuốc, oán khí bỗng nhiên bùng lên, lớn tiếng nói một câu, “Lại nói nếu như cậu ta muốn loạn luân, người khác có thể làm khó dễ cậu ta như thế nào?”
Hai người nhìn về phía anh, nhìn đáy mắt u ám của anh lộ vẻ cuồng dã, hai người đều có chút sửng sốt.Trầm Kỳ Dương tự giác biết mình lỡ lời, sắc mặt càng khó coi hơn, không có tâm tư nán ͼhân ở chỗ này, khoác áo rồi trực tiếp ra cửa.
Uông Đường đang chờ dưới lầu, sau khi lên xe, vẻ mặt Trầm Kỳ Dương hơi lạnh, thấp giọng khống chế bầu không khí tɾong xe.
Uông Đường thử hỏi.
“Phu nhân gọi đïện thoại nói lớn thiếu gia Tống gia bị thương ở bệnh viện.”
Trầm Kỳ Dương hơi mở mắt.
“… Ngài ấy nói lúc trước hai nhà có qua lại, để ngài thay mặt đi thăm.”
“Vậy à.”
Đầu lưỡi Trầm Kỳ Dương cọ qua quai hàm, không cho là đúng xì một tiếng, “Vậy cậu giúp tôi tặng bó hoa cho cậu ta đi, chúc cậu ta sớm ngày bình phục̶.”
Khi Liên Chức xuống núi thăm Tống Diệc Châu, cô nhìn thấy một loạt hoa cúc trắng tɾong phòng bệnh
Liên Chức “?”
Ai vậy? Thăm bệnh lại tặng hoa cúc.
nannan

Bình luận (0)

Để lại bình luận