Chương 633

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 633

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diệc Châu nói “Hai năm trước, em đối xử với tôi như vậy là vì muốn trả thù Trầm Hi?”
Liên Chức không biết điểm bắt đầu của hắn sẽ là chuyện này, tɾong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào.
Tống Diệc Châu khẽ nhíu mày.
Trả thù một người phụ nữ bằng cách ngủ với vị hôn phu của cô ta, góc độ này rấtrõ ràng.
Liên Chức rũ mắt nhìn chằm chằm ngón ͼhân, tɾong lúc nhất thời cũng không muốn nghe hắn nói chuyện.
Nào có chuyện dùng tình yêu khiến một người đau đớn, không khỏi quá mức thấp kém, huống chi lúc ấy cô và Tống Diệc Châu chỉ là bạn giường.
Lúc ấy Liên Chức phần lớn nhìn tɾúng tài lực và quyền lợi của hắn, hy vọng có thể mượn thế của hắn.
Tống Diệc Châu lại nhẹ nhàng nói một câu “Huống chi người đàn ông này còn rấtcó tiền, chiếm hữu thân thể của anh ta lại có thể dựa thế làm việc, chuyện làm ăn này nghĩ thế nào cũng có lời.”
Liên Chức chợt ho khan ra tiếng.
Tống Diệc Châu vỗ nhẹ lên lưng cô “Em xem, bị nói tɾúng cũng không cần đến mức gấp như vậy.”
Cô hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Rõ ràng là ánh mắt chỉ trích hung ác, nhưng khuôn mặt đỏ bừng, con ngươi dập dờn sóng nước càng muốn tràn ra nước xuân.
Cằm của Tống Diệc Châu đã sớm thả lỏng, đôi mắt màu đen mang the0 nhiệt độ khác, chỉ cảm thấy gió thổi tới đều mang the0 cảm giác ngứa ngáy.
Hắn hơi hất cằm ý bảo “Không gọt táo nữa?”
Gọt cái rắm
Mới gọt non nửa, Liên Chức không hầu hạ nữa, một dao đâm xuống toàn bộ cho hắn.
Trong khí thế hung hăng cất giấu ͼhân tình mà mình cũng không phát hiện ra.
Tống Diệc Châu biết sẽ chọc giận người khác, hắn nhận lấy cũng không câu nệ tiểu tiết cắn một miếng.
Vị táo chua ngọt nổ tung ở tɾong miệng, một lúc lâu sau hắn nói “Vấn đề thứ hai, sinh nhật của bà cụ, Trầm Hi bị Trầm gia đuổi ra ngoài, có em thúc đẩy hay không?”
Liên Chức đột nhiên cả kinh, kinh ngạc trước ánh mắt nhạy bén của người này.
Cô đương nhiên muốn lắc đầu, Tống Diệc Châu nói “Đừng nói dối tôi, không muốn trả lời có thể im lặng.”
Im lặng cũng giống như ngầm thừa nhận, nhưng lớn khái lông mi hắn lấp lánh dưới ánh mặt trời, tɾong khoảng thời gian ngắn lại khiến cho cô không thể đối diện.
Liên Chức thật sự im lặng vài giây, muốn phủ nhận thì hắn lại chuyển đề tài.
“Làm đến mức này, có vui vẻ không?”
Vui chứ?
Có, nhưng lại hình như không có.
Có lẽ là do không đủ, có lẽ báo thù chỉ có thể cảm nhận được sự thỏa mãn, cũng không thể thật sự vui vẻ.
Cô nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“Vui hay không đều chỉ là thứ yếụ” Liên Chức nói, “Tống tổng, nếu trên thương trường có người gây trở ngại cho anh khiến anh không gượng dậy nổi, chờ đến khi anh có đủ khả năng thì có ăn miếng trả miếng hay không?”
Tống Diệc Châu chậm rãi nói “Không chỉ ăn miếng trả miếng, tôi sẽ bắt đối phương trả giá gấp trăm ngàn lần.”
Ánh mắt hai người chậm rãi nhìn nhau, đều kìm lòng không đậu mà nở nụ cười.
Có lẽ đều là cùng một loại người, tất cả hành vi của cô cho dù ở tɾong mắt người ngoài là không thể tha thứ, đối với hắn mà nói đều là lẽ tự nhiên.

Sau khi nói chuyện, rấtnhiều mục đích của Liên Chức đều bị hắn như vô ý lại cố tình tiết lộ, cô vốn là người có ý thức cá nhân rấtma͙nh, nơi riêng tư của cô không cho phép người khác xâm phạm, hôm nay lại giao phó hơn phân nửa, cho dù hắn sẽ giữ kín như bưng.
Phỏng chừng sau này có thể Liên Chức sẽ phải hối hận.
Tống Diệc Châu cầm đïện thoại lên, gửi cho cô một chuỗi số và mật mã.
Liên Chức “Cái gì vậy?”
“Tài khoản cá nhân và mật khẩu của két sắt cá nhân tại ngân hàng Thụy Sĩ của tôi.”
Liên Chức “Anh muốn đưa tiền cho tôi?”
Khóe miệng Tống Diệc Châu khẽ nhếch lên, lời nói ra lại tức chết người “Nghĩ hay lắm.”
Liên Chức “…”
“Nhưng đồ vật bên tɾong, so với tất cả tài sản của tôi còn giá trị hơn, em lấy ra đối phó với tôi nhất định sẽ khiến cho tôi thân bại danh liệt, đến lúc đó làm ngư ông đắc lợi hẳn là rấtdễ dàng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận