Chương 637

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 637

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rõ.”
Gọi Uông Đường vào là có chuyện khác, Trầm Kỳ Dương mở ngăn kéo đưa văn kiện cho anh ta.
“Cậu về trang viên Tử Kinh một chuyến, đưa cái này cho cô ấy.”
Trong văn kiện là hiệp đồng chuyển nhượng đất đai, mảnh đất Giang Nam kia ghi trên danh nghĩa Giang Đào, được Trầm Kỳ Dương cho phép chuyển nhượng 10% đến danh nghĩa Liên Chức, giao dịch tiền tài tính khác, để hai bên bọn họ đi đàm phán.
Uông Đường suy nghĩ từ “Cô ấy” tɾong miệng Trầm Kỳ Dương, hẳn là tiểu thư Tư Á.
Nói ra thì dường như anh ta chưa bao giờ nghe lớn thiếu gia gọi tiểu thư Tư Á một tiếng chị.
Anh ta nói “Hai ngày trước phu nhân còn đang hỏi ngài, nói ngài rảnh rỗi trở về.” Ngụ ý anh có thể tự mình đi chào.
Trầm Kỳ Dương liếc anh ta một cái “Tôi có thời gian đó?”
Thời gian đương nhiên là có, nhiều năm như vậy Trầm Kỳ Dương thường xuyên phải về nhà một chuyến, an ủi trái tim của mẹ Trầm.
Nhưng dạo gần đây nửa tháng anh cũng không về nhà.
Lý do Trầm Kỳ Dương không muốn nghĩ lại chút nào, nhưng giấc mơ mỗi đêm không lừa được người, sau khi tỉnh lại tàn thuốc đầy đất trên ban công càng khiến cho Trầm Kỳ Dương cảm thấy tɾong lòng mờ mịt.
Ở bên ngoài rấttốt, mơ mơ hồ hồ dễ làm tê liệt thần kinh nhất, cũng không cần nhớ lại có hay không.
Uông Đường nhìn anh như có chuyện phiền lòng.
Nhưng có một số việc không phải chuyện anh ta có thể hỏi đến, vì thế lui ra ngoài.
….
Khi Liên Chức lấy được hợp đồng chuyển nhượng đất từ tay Uông Đường, đâu chỉ là vui mừng không thôi.
Chỉ thuận miệng nhắc tới, ngay cả chính cô cũng không ôm hy vọng, không nghĩ tới Trầm Kỳ Dương lại thật sự đồng ý.
Lúc trước anh và đám người Giang Đào lấy được bất động sản từ tɾong tay Hồng Phàm vậy là lại là hơn một vạn mẫu, diện tích gần như vượt qua một Tây Hồ, cho dù bên tɾong chỉ rò rỉ một chút váng dầu cũng đủ để Liên Chức nếm được ngon ngọt.
Huống chi 10%, ước chừng có hơn 1600 mẫu đất, xây một câu lạc bộ dưỡng lão cao cấp cộng thêm xanh hóa cũng h0àn toàn đủ rồi.
“Kỳ Dương thì sao?”
Uông Đường nói “Đại thiếu gia nói gần đây ngài ấy rấtbận không có thời gian trở về, chi tiết cụ thể tiểu thư có thể nói chuyện với Giang công tử.”
“Được rồi.”
Dựa the0 giá khởi điểm của đất thương mại thành thị trước mắt, có một số thậm chí có thể bị xào lên 100 vạn 1 mẫu, 1600 mẫu tính ra ít nhất cũng 1,6 tỷ, trên hợp đồng đánh dấu 200 triệu với vốn lưu động không nhiều lắm mà nói vẫn là giá trên trời, nhưng thật sự đúng là đã có lương tâm.
Cô không gọi đïện thoại cho Trầm Kỳ Dương ép giá nữa, có lẽ giá niêm yết của một số thứ ngược lại khiến Liên Chức càng thêm yên tâm.
Nhưng yên tâm là một chuyện, tɾong túi ngượng ngùng là một chuyện khác.
Số tiền mà mẹ Trầm và bà ngoại Lương cho cô sợ là muốn mua mấy cái Giang Nam cũng đủ, chính là vì Trầm Kỳ Dương biết những điều này cho nên vung lên hai trăm triệu, anh nghĩ với cô mà nói hẳn là nhẹ nhàng buông bút. Nhưng anh lại không biết, Liên Chức khóa chặt những tài sản này tɾong két sắt, nửa phần cũng không dám động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận