Chương 641

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 641

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc Liên Chức đi Giang Nam, Giang Đào vừa lúc có thời gian, dứt khoát làm chủ nhà đi cùng cô.
Không biết là do sợ Trầm Kỳ Dương hay thật sự cung kính với Liên Chức, nhưng cậu cũng đã bỏ đi một tia phong thái ăn chơi cuối cùng của mình.
Ra sân bay, một chiếc McLaren trực tiếp chờ ở bên ngoài, Giang Đào nhận lấy chìa khóa, lái xe trực tiếp dẫn Liên Chức đi dạo toàn bộ thành phố Giang Nam.
“Nơi đó là trung tâm Gia Lý, gần hai năm mới phát triển, không ngờ lưu lượng người cũng khá tốt.”
Đâu chỉ là tốt.
Gia Lý là trung tâm mua sắm xa xỉ phẩm cao cấp lớn nhất Giang Nam, gần hai năm nhanh chóng quật khởi khiến cho nó độc chiếm một lượng lớn khách hàng, cộng thêm phong cách kiến trúc đặc biệt cũng sắp trở thành một tɾong những địa điểm quẹt thẻ nổi tiếng số một Giang Nam.
“Con gái các chị không phải đều thí¢h túi xách trang sức gì đó sao. Xong việc có muốn tôi dẫn chị đi dạo không, coi trọng cái gì em trai đây trả tiền.”
Liên Chức nói đùa.
“Thế nào, trung tâm mua sắm là của nhà cậu sao, còn có thể tùy tiện lấy.”
Giang Đào nhướng mày “Đừng nói, đúng là có chút cổ phần.”
Trung tâm Gia Lý do 100 triệu cổ phần của nhà cậu và Hoa Long đầu tư cùng góp vốn xây dựng, điều này cũng không có gì lạ, nhưng hơn phân nửa nhà đầu tư khu nhà g͙iàu Giang Nam đều là Hoa Long.
Liên Chức có chút khiếp sợ, người này tùy tiện nói một câu cũng đã đứng ở trên vạn người.
Cô trêu chọc “Thì ra hơn phân nửa Giang Nam là của cậu, khó trách khẩu khí lớn như vậy.”
Giang Đào “Tôi chỉ làm công cho Dương Tử mà thôi.”
“Làm công, làm công gì?”
Trầm Kỳ Dương thường bị bà cụ mắng vì sự nghiệp không có thành tích, chỉ biết lêu lổng, Liên Chức cũng không nhớ rõ trên danh nghĩa của anh có những tài sản và công ty này.
Giang Đào nói tới những chuyện khác, Liên Chức cũng không tiện hỏi lại, chỉ nói bóng nói gió.
“Mấy người các cậu chơi với Kỳ Dương từ nhỏ đến lớn?”
“Cũng gần như vậy, trước đây quen biết ở Mỹ.”
“Cậu cảm thấy Kỳ Dương là người như thế nào?”
Đại khái quan hệ của bọn họ rấtvi diệu, chiếm danh tiếng chị em lại không có huyết thống, Liên Chức biết rõ nên cảnh giác, nhưng vẫn sẽ vì được anh che chở mà động lòng.
Giang Đào nắm bắt mấy chữ “Không để ý thế tục, cũng không đi con đường bình thường.”
“Là như thế nào?”
Giang Đào nói gia đình giống như bọn họ, từ nhỏ đã được mặc định phải coi trọng thậm chí là nghiêng về tài nguyên, ¢hắc chắn sẽ xử sự bằng “Tư duy người thừa kế”, nói ngắn gọn là lời nói và việc làm lớn diện cho gia tộc. Gánh nặng̝ trên vai khiến bọn họ vĩnh viễn đặt tư tưởng cá nhân phía saụ
Tiền sinh quyền, sau khi có quyền sẽ vơ vét của cải trắng trợn, lại liên hợp với các gia tộc khác chia rẽ. Những phú nhị lớn kia tiêu xài phung phí, chuyện xưa sống sung sướng mơ mơ màng màng đều là lừa gạt trẻ con, tɾong hiện thực muốn đứng lên vị trí kia ai cũng có áp lực riêng của mình.
Liên Chức nghĩ lại quả thật là như thế, Tống Diệc Châu không phải là một ví dụ sao.
Sau khi đi lên con đường thừa kế lập tức buông bỏ đam mê thiên văn, bề ngoài mỗi một lời nói và cử chỉ đều lễ nghĩa lịch thiệp, khiến cho người ta tìm không thấy một chút sai lầm nào.
“Nhưng chị thấy đó, Dương Tử nên chơi thì chơi, nên điên thì điên, phóng túng không ai khống chế được.”
Giang Đào nói, “Hai nhà Lương Trầm đều chung một mục đích muốn bồi dưỡng cậu ấy trở thành người thừa kế, không đề cập tới việc đầu tư tinh lực, bà ngoại Lương là danh viện đời thứ ba của gia tộc lớn, đánh chửi dạy dỗ không ít, nhưng vẫn bất lực không thể khiến cậu ấy quay đầụ”
Liên Chức khó hiểu “Vậy chẳng phải cậu và Cao Tĩnh rấttốt sao.” Cô đổi từ, “Tự tại…”
Giang Đào nháy mắt một cái với cô.
“Tôi có anh trai trên cả hai.”
Có anh trai, muốn sống thế nào sống thế ấy, dù sao người thừa kế cũng không phải bọn họ.Yêu cầu duy nhất của gia tộc đối với bọn họ chính là mạng còn là được, không để ý tới những chuyện vặt vãnh khác.
Liên Chức nghĩ Trầm Kỳ Dương tự tại nửa đời người.
Anh sống như vậy cũng rấttốt, muốn làm gì cũng đã đạt được, hạnh phúc hơn lớn đa số người.
Nhưng hóa ra là ngược lại.
Giang Đào nói con người Trầm Kỳ Dương rấtbiết kiềm chế du͙c vọng, cho dù là thí¢h cũng chỉ cần nhìn qua một chút lập tức được thỏa mãn, từ nhỏ có được tất cả mọi thứ quá mức dễ dàng, sợ rằng anh chưa từng biết một chữ “muốn” viết như thế nào.
Dựa the0 tính tình của anh, nếu như gặp được cái gì mình thật sự muốn, có lẽ dù cho không từ thủ đoạn cũng phải có được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận