Chương 647

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 647

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức quơ đïện thoại di động với Tiêu Trăn Trăn.
“Đã gửi cho anh ấy rồi, anh ấy nói sẽ về.”
Cô không tiếng động đánh giá cô gái rấtbiết đối nhân xử thế này, bình tĩnh mà xem xét thì cô ấy rấtthí¢h hợp với vị trí con dâu trưởng của Trầm gia, bằng cấp và dung mạo đều đứng đầu, gia thế lại càng không cần phải nói, nếu như một người có thể lặng lẽ khiến cho tất cả mọi người vui vẻ thoải mái, vậy thì năng lực quản lý nhà cửa tất nhiên không thành vấn đề.
Trầm Kỳ Dương là người thừa kế Trầm gia, cần một người vợ như vậy giúp anh chia sẻ.
Mà Liên Chức giúp cô ấy cũng không phải vì muốn nhận chút lợi ích nho nhỏ, là thật sự suy nghĩ cho Trầm Kỳ Dương, so với viên ngọc quý trên tay sống an nhàn sung sướng, Tiêu Trăn Trăn không phải thí¢h hợp hơn sao.
Anh có thể giúp cô trừ khử cha nuôi, quan hệ của hai người đã sớm không còn cứng ngắc như trước kia, Liên Chức cũng đương nhiên nguyện ý suy bụng ta ra bụng người.
Mấy món bằng dâu tây lần lượt được mang lên bàn, ngoài lớn sảnh lại có tiếng bước ͼhân truyền đến, chỉ nghe thấy người hầu thấp giọng gọi một câu
“Đại thiếu gia.”
Liên Chức quay đầu, chỉ thấy anh đã vòng qua phòng khách đi vào, đưa áo khoác cho người giúp việc, áo len màu xám cũng không ngăn được khí chất lười biếng phóng túng của anh.
Ánh mắt chạm vào nhau, ánh mắt Trầm Kỳ Dương tự nhiên chuyển đến bàn ăn sau lưng cô.
“Đống đồ chơi màu đỏ này có thể ăn sao.”
Liên Chức không phục “Tôi nếm thử rồi, hương vị rấtngon, có thí¢h ăn hay không hả?”
Trong lúc nói chuyện, người đàn ông đã đi tới bên cạnh cô, tay nhặt một miếng dâu tây Đại Phúc ném vào miệng.
“Này, rửa tay đi, anh có giữ vệ sinh không?”
Liên Chức hung hăng vỗ vào mu bàn tay anh.
Mu bàn tay bị đánh nhất thời đỏ ửng, đáy mắt cô cũng mang vẻ sống động.
Trầm Kỳ Dương lại chọn Tuyết Mị Nương tɾong ánh mắt cấm đoán của cô.
“Anh…”
Tiêu Trăn Trăn đi ra lập tức nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Trầm Kỳ Dương bị vỗ liên tục mấy cái, anh nắm lấy tay Liên Chức, đáy mắt sáng tới nỗi có thể sinh ra lửa, bên tɾong giấu diếm sự dung túng khác, giống như đang cố ý trêu chọc Liên Chức.
Nhìn như vô tình lại đa tình.
Tim cô ấy đập thình thịch, không biết anh sẽ đối với nửa kia như thế nào.
“Đừng náo loạn, còn có khách ở đây.” Mẹ Trầm cười nói.
Trầm Kỳ Dương cũng không đứng đắn, chỉ quay mặt lại, ý cười nhất thời thu hồi.
Tiêu Trăn Trăn nghe vậy thì nói “Trầm thiếu gia.”
“Tiêu tiểu thư.”
Hai người nhàn nhạt gật đầu, sắc mặt anh không khác gì.
Không nhìn ra manh mối việc hai tháng trước anh đã nhiều lần cự tuyệt Tiêu Trăn Trăn ngoài cửa, mỗi người có cách đuổi người khác nhau, Trầm Kỳ Dương vốn tưởng rằng đã nói rõ ràng với cô ấy, không nghĩ tới vẫn có thể bị cô ấy lợi dụng͟͟ sơ hở.
“Tiêu tiểu thư hôm nay tới là để?”
Anh nhìn mẹ Trầm, mẹ Trầm nói “Vườn dâu tây chín, Trăn Trăn đến đưa dâu tây cho Tư Á, con vẫn chưa biết bọn họ đã trở thành bạn bè sao?”
Bạn bè, ha…
“Hả?”
Trầm Kỳ Dương nhìn Liên Chức, cô đang trao đổi món ăn còn lại với đầu ßếp.
Anh nhớ tới câu “Bạn của mẹ” mà cô gửi, nụ cười trên mặt tɾong nháy mắt không còn sót lại chút gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận