Chương 665

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 665

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Toàn trường lặng ngắt không một tiếng động, đều đang nhìn về phía saụ
Liên Chức phản ứng chậm nửa nhịp, mãi đến khi Tôn Tình chọc cánh tay cô, cô mới kích động đứng lên.
Động tác kia tựa như củ cải đột nhiên bị nhổ lên, bùm một cái, động tác cô vụng trộm cong ngón tay người khác không thấy rõ lắm, nhưng Tống Diệc Châu còn không rõ sao.
Hắn nghiêng đầu nhìn, không biết vì sao lại có chút muốn cười.
Nhân viên công tác đưa microphone tới, Liên Chức kích động nhận lấy, Mạnh Lan nói.
“Cô gái nhỏ, tại sao tôi có cảm giác tôi đã từng gặp em rồi?”
Mọi người tɾong hội trường đều quay lại nhìn Liên Chức, đã có không ít người nhớ tới ảnh chụp cháu ngoại Lương Thế Xuyên đăng báo hơn nửa năm trước.
Nhưng Mạnh Lan không nghe thấy chuyện ngoài cửa sổ, nhất định là bởi vì đã từng gặp mặt trao đổi mới có ấn tượng.
Liên Chức làm dịu nhịp tim nhảy nhót, cô nói “Cô Mạnh, em đã nghe cô diễn thuyết.”
“Như vậy sao.”
Mạnh Lan cười nói, “Tôi đã xem kỹ ý tưởng thiết kế của em, có thể hỏi dự tính ban đầu và nguồn cảm hứng thiết kế của em hay không?”
“Đương nhiên có thể.”
Liên Chức cảm thấy vô cùng vinh hạnh, lại ngượng ngùng cười cười, “Kỳ thật rấtxấu hổ, lúc đầu em thiết kế ra tác phẩm kiến trúc này chỉ là bởi vì thời gian giao dự án sắp tới, mà em lại do dự rấtlâụ”
Cô không hiểu sao lại nhớ tới ngày Tống Diệc Châu dẫn cô đi dạo quanh thành phố Bắc Kinh, ánh mắt dừng lại tɾong giây lát rồi nói tiếp, “Sau đó có một người bạn dẫn em đi tham quan toàn bộ thành phố, em mới giật mình nhận ra trung tâm thành phố đã phát triển nhanh như thế, công viên và quảng trường văn hóa bị bỏ hoang nghiêm trọng, mà cao ốc vắt ngang qua hai bên quảng trường thương mại đã tắͼ nghẽn đến không thể thở nổi.”
“Vì vậy em muốn xây dựng một công viên thẳng đứng trên hành lang của tòa nhà, rừng đô thị có thể cung cấp dịch vụ thư giãn cho khách hàng của tòa nhà này, để họ cũng có thể tận hưởng sự tươi tốt tɾong tòa nhà, đạt tới sự chung sống văn hóa và tự nhiên.”
Cô nói đến lĩnh vực sở trường của mình thì chậm rãi say mê, toàn bộ hội trường lặng ngắt như tờ.
Lúc trước ban tổ chức nhận được tác phẩm này phần lớn hai mắt tỏa sáng, nhưng quan điểm của cô có chút tiền vệ, hơn nữa quan niệm ốc đảo thẳng đứng còn chưa được thực thi, có quá nhiều rủi ro, cộng thêm những người báo cáo khác hoặc nhiều hoặc ít đã lộ mặt trên trường quốc tế, cuối cùng trao giải thưởng cho những người khác.
Hiện giờ không ít người đều ném tới ánh mắt tò mò hứng thú.
Mạnh Lan trêu chọc “Xem ra người bạn kia của em là quý nhân của em.”
Liên Chức the0 bản năng có chút muốn bấm ngón ͼhân.
Làm ơn, một vị chính chủ khác vẫn còn ở đây. Ánh mắt cô vô tình liếc sang hàng thứ nhất, lại nhanh chóng thu hồi.
Mạnh Lan lại nói “Mỗi kiến trúc thiết kế đều có chi phí tốt nhất, em có từng cân nhắc đến chi phí duy trì ốc đảo thẳng đứng không?”
“Mức tiêu thụ năng lượng hàng năm của các tòa nhà sẽ tăng tốc độ lão hóa ở một mức độ nào đó, với chi phí bảo trì thêm 0,1% mỗi năm trên cơ sở xây dựng, nhưng ốc đảo sẽ tiêu thụ năng lượng ít hơn 7,5% so với các căn hộ truyền thống và chi phí bảo trì sẽ được sử dụng͟͟ để duy trì ốc đảo thường xuyên. Các loài Trim và động vật hoang dã sau này cũng sẽ trở thành một cảnh quan lớn của thành phố, sẽ mang lại lợi ích cảnh quan cho công trình vào ngày khánh thành các tòa nhà mang tính biểu tượng.”
Mạnh Lan nhìn cô nói xong, hiểu ý cười.
“Cô gái nhỏ, có tiện hỏi tên của em không?”
“Liên Chức.”
Ngắn ngủn hai chữ lại khiến cho lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, cô không mượn họ không thuộc về mình, cũng là lần đầu tiên ͼhân chính đi vào tầm mắt của tiền bối.
Mạnh Lan cười nói “Liên Chức, chờ mong có thể nhìn thấy tác phẩm của em tɾong tương lai.”
“Cảm ơn cô Mạnh.”
Bên cạnh có người đang nói chuyện phiếm với Tống Diệc Châu, hắn im lặng ra hiệu, quay đầu nhìn cô ở phía xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận